22:39' 11-01-2026
Thu ở lạiThu về rất khẽ giữa Hà Nội
10:39' 11-01-2026
Có chăng tất cả là sự lừa dốiCũng vì em không phải là người anh yêu nên anh mới đối xử lạnh lùng với em như thế. Mặc em luôn cố gắng lừa dối chính em rằng chỉ là do anh tức giận vì những gì em làm mà không lắng nghe anh giải thích. Giờ thì em mới hiểu được tất cả. Thôi thì, anh đã vô tình như vậy rồi, em cũng nên sống vì bản thân em và những người thương yêu em nữa. Dù sao, em cũng thật lòng cảm ơn anh vì bao năm qua đã giúp em biết tình yêu là gì và em không hề hối hận khi yêu anh.
22:39' 10-01-2026
Nỗi sợ mẹ giấu kínLà một người mẹ nuôi hai con, chị đã quen với những vất vả chất chồng và những lời đối xử không mấy tốt đẹp từ cuộc đời. Nhưng điều làm tim chị thắt lại nhiều nhất vẫn là những ngày đợi con phẫu thuật tim. Từng phút trôi qua dài không thể miêu tả, vừa lo lắng, vừa đau đớn đến nghẹn thở. Chị chỉ biết nắm chặt đôi bàn tay và cầu mong mọi điều bình yên sẽ đến.
10:35' 10-01-2026
Sai lầm, ngay từ đầu, đã là ở đóChúng ta không thất bại ở đích đến. Chúng ta đã chọn nhầm con đường ngay từ điểm xuất phát.
18:51' 08-01-2026
Một đời đi tìm chỗ đứngCó những ngày tôi vẫn tự ti, vẫn so sánh mình với người khác, vẫn thấy mình như kẻ đi lạc. Nhưng khác với trước đây, tôi không còn mắng nhiếc chính mình. Tôi chỉ nói thầm: không sao cả, mình vẫn đang ở đây. Tôi hiểu ra một điều rất muộn, nhưng rất quan trọng: “Không phải ai cũng có một điểm xuất phát công bằng. Và cuộc đời không phải là một cuộc đua mà ai đến trước cũng là người thắng”.
14:51' 08-01-2026
Một ngày mai chúng ta sẽ gặp lại nhauCuộc đời này rộng lớn quá và thời gian cũng rộng lớn quá, nhưng tôi tin trong một ngày mai chúng tôi sẽ gặp lại nhau, người ta nói trái đất tròn mà, và tình bạn của chúng tôi dẫu qua bao xa cách vẫn sẽ tròn mãi như vậy, trong trái tim mỗi người.
02:51' 08-01-2026
Ngày rạng ngời tuổi 14Ngày rạng ngời của tuổi 14, một cô gái mới lớn trao lá thư tay cho một người cô ấy từng cảm nắng…
22:51' 07-01-2026
Đi đâu cũng về nhàTrở về nhà nếu bạn có thể, bạn sẽ nhận được những điều tuyệt vời bạn ước. Nếu không, bạn chỉ cần nhớ về, hướng về, nghĩ về nhà bằng tình cảm chân thành, bằng yêu thương đủ lớn, chắc chắn trái tim bạn sẽ rung động yêu thương.
05:57' 07-01-2026
Không bình thườngCó đôi khi chúng ta sống trong rất nhiều vùng an toàn, của mình, của người bên cạnh, của xã hội. Những vùng an toàn mà nghĩ rằng chỉ cần vượt qua chúng, người ta sẽ dễ dàng gục ngã. Nhưng thật ra mỗi người chỉ có vài chục năm để sống, để sai lầm và vượt qua sai lầm. Và thỉnh thoảng vùng an toàn ấy sẽ làm chúng ta yếu đuối hơn.
21:45' 04-01-2026
Bức thư không kịp gửiHy vọng trong tương lai vẫn có thể gặp lại, em vẫn rất chờ mong vào một ngày nào đó anh em mình có thể có một buổi đi uống nước hoặc ăn tối với nhau, và hy vọng anh sẽ giống như lời chúc em gửi đến anh trong bức thư nhỏ đó, có được tất cả, hạnh phúc, sức khỏe và thành công.
09:45' 04-01-2026
Cam và khu rừng của những điều chưa trọn vẹnCam mỉm cười, nhặt vài chiếc lá rách rưới bên bờ suối, bỏ vào túi – như nhắc nhở bản thân về những điều chưa hoàn hảo nhưng đáng trân trọng trong cuộc sống.
21:45' 03-01-2026
Một ngày bình thường mất người mình thươngTa đâu thể nào biết được khi một người hết thương một người, càng chẳng thể đong đếm tình cảm của đối phương trước sự hữu hạn của thời gian. Không thông báo trước. Lặng im. Vỡ ra từng chút một. Để rồi một ngày bình thường mất người mình thương, bạn sẽ đối diện với nó như thế nào?
15:00' 02-01-2026
Ngôi nhà cuối ngõ nhỏNgôi nhà như chậm rãi già đi cùng năm tháng. Mái ngói nhuộm rêu xanh, bức tường tróc sơn loang lổ, cửa gỗ kẽo kẹt mỗi lần mở ra. Nhưng lạ thay, mỗi lần bước vào, tôi vẫn thấy ấm áp, như thể tất cả yêu thương năm xưa vẫn còn vẹn nguyên.
11:00' 02-01-2026
Ánh đèn cuối phốĐêm mưa lạnh, sau ca làm, Minh đạp xe về. Lan đứng chờ anh ở đầu ngõ, người run bần bật dưới mái hiên. Hai đứa ghé mua một ổ bánh mì, ngồi chia đôi trên ghế đá trước dãy trọ ăn xong, Minh đưa Lan về tận phòng, chúc cô ngủ ngon rồi mới quay lại phòng mình.