Mùa hoa nở rực rỡ
Tháng ba, gió trên con đường nhỏ ven đồi Đà Lạt mang theo mùi hương dịu của hoa mimosa. Ánh nắng sớm len qua từng kẽ lá, rải vàng trên vai cô bé Đà, học sinh lớp tám của ngôi trường nhỏ dưới chân đồi.
Đà thích nhất là mùa này. Mùa mà khắp nơi đều rực rỡ, từ những chùm phượng tím bên hồ Xuân Hương đến giàn hoa giấy đỏ rực trước cổng trường. Mỗi sáng, cô lại dừng xe đạp lại một chút, ngước nhìn từng cánh hoa rung rinh, rồi mới đạp tiếp con đường quen thuộc.
Trong lớp, Đà là một cô bé ít nói, nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng long lanh như chứa cả bầu trời. Cô thích vẽ, đặc biệt là vẽ hoa. Những bức tranh của Đà luôn có sắc màu ấm, nhẹ như nụ cười của cô. Bạn bè thường trêu:
– Đà ơi, mai mốt cậu làm họa sĩ hả?
Cô chỉ cười:
– Mình không biết… mình chỉ muốn vẽ những gì mình yêu thôi.
Một ngày nọ, trường phát động cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”. Ai cũng hào hứng, riêng Đà lại lưỡng lự. Cô sợ tranh của mình không đủ đẹp. Nhưng rồi khi về nhà, nhìn cánh đồng hoa cúc đang nở vàng trước cửa, Đà khẽ mỉm cười. Cô quyết định tham gia, chỉ để thử sức mình.

Ba ngày liền, cô miệt mài bên giá vẽ. Mẹ cô đi ngang, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai:
– Con vẽ hoa đẹp lắm, nhưng nhớ để cả con người trong đó nhé. Vì hoa nở đẹp là nhờ có người chăm.
Lời mẹ khiến cô suy nghĩ mãi. Đêm đó, Đà sửa lại bức tranh: giữa cánh đồng hoa là một người mẹ đang lom khom tưới nước, nụ cười hiền hậu tỏa sáng giữa muôn vàn sắc màu.
Khi nộp bài, tim Đà đập nhanh. Cô chẳng dám hy vọng gì nhiều. Nhưng đến buổi lễ tổng kết, khi thầy hiệu trưởng đọc vang:
– Giải nhất thuộc về… bạn Chu Hồ Đà, lớp 8A!
Cả lớp vỗ tay rào rào. Đà ngỡ như mơ. Cô bước lên sân khấu, nắm chặt tờ giấy khen trong tay, mắt long lanh. Ánh nắng chiều rọi xuống, phản chiếu lên mái tóc đen, khiến cô trông như một bông hoa vừa hé nở giữa vườn xuân.
Tối đó, Đà ngồi bên khung cửa sổ, nhìn những chùm hoa giấy ngoài hiên khẽ lay theo gió. Cô nhớ lại mọi chuyện, sự lo lắng, niềm vui, tình thương của mẹ, tất cả hòa thành một cảm xúc ấm áp.
Cô thì thầm:
– Hóa ra, mùa hoa đẹp nhất không chỉ ở ngoài kia… mà còn ở trong lòng mình.
Kể từ ngày ấy, Đà không còn sợ vẽ, không còn e dè trước những điều mới mẻ. Cô nhận ra, chỉ cần trái tim đủ chân thành, hoa nào rồi cũng sẽ nở rực rỡ.

Article sourced from BLOGRADIO.
Original source can be found here: https://blogradio.vn/mua-hoa-no-ruc-ro-nw249391.html


