Tôi là ai, khi tôi không giống họ?
Có những buổi tối, giữa thành phố sáng đèn,giữa những tòa nhà cao tầng không thấy bầu tôi ngồi một mình và chợt thấy trống rỗng. Không phải vì thiếu người bên cạnh, mà vì tôi không biết mình đang sống đúng với ai. Tôi lướt qua rất nhiều cuộc đời trên mạng xã hội, ai cũng có vẻ ổn, có vẻ đúng hướng. Chỉ có tôi là thấy mình lệch nhịp.
Và trong khoảnh khắc đó, câu hỏi hiện ra rất rõ: Tôi là ai, khi tôi không giống họ?
Chúng ta sống trong một thế giới khiến sự khác biệt trở nên mệt mỏi. Mệt vì phải giải thích. Mệt vì bị hỏi “sao không giống người ta”. Mệt vì mỗi lần chọn khác đi là một lần tự nghi ngờ chính mình. Thế là ta học cách thu nhỏ mình lại. Ít nói hơn. Ít bộc lộ hơn. Ít thật với cảm xúc của mình hơn.
Tôi từng nghĩ như vậy là an toàn. Nhưng hóa ra, an toàn nhất lại là lúc ta đang dần biến mất.
Có những ngày tôi bận đến mức quên mất việc gọi về nhà. Tôi tự nhủ: để mai cũng được. Nhưng “mai” ấy kéo dài, cho đến khi giọng bố mẹ trong điện thoại nghe khác đi – chậm hơn, yếu hơn, và già hơn rất nhiều so với lần gọi trước.
Nếu bạn đang đọc đến đây, xin bạn, hãy dừng lại một chút và gọi về cho gia đình. Không phải vì có chuyện gì to tát, mà vì có những giọng nói, một khi im lặng, ta sẽ không bao giờ được nghe lại theo cách cũ nữa.

Sự khác biệt của tôi, sau cùng, không nằm ở việc tôi chọn con đường nào. Nó nằm ở việc tôi vẫn còn biết rung động. Vẫn thấy nhói lên khi nghĩ đến bố mẹ già đi từng ngày. Vẫn thấy sợ khi nhận ra mình đã lâu không nói một câu rất đơn giản: “Con thương bố mẹ nhiều lắm.”
Nếu có thể, hãy nói yêu bố mẹ mỗi ngày. Đừng đợi đến khi cảm xúc bị đẩy vào hoàn cảnh bắt buộc phải nói ra.
Tôi từng cố gắng sống sao cho vừa vặn với tất cả. Nhưng càng cố, tôi càng thấy mình mệt. Cho đến khi tôi chấp nhận rằng: có thể tôi không giỏi hòa nhập, không nhanh nhạy, không đủ giống số đông. Nhưng tôi là người nhớ rất lâu những điều đã chạm vào tim mình. Và điều đó cũng đáng để giữ lại.
Trong một thế giới ồn ào, khác biệt đôi khi chỉ là việc bạn vẫn chọn sống chậm. Vẫn chọn yêu sâu. Vẫn chọn quan tâm đến những điều mà người khác cho là “quá cảm xúc”. Nhưng chính những điều ấy mới giữ chúng ta ở lại với đời, thay vì chỉ tồn tại.
Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình.
Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.

Article sourced from BLOGRADIO.
Original source can be found here: https://blogradio.vn/toi-la-ai-trong-su-khac-biet-nw249743.html


