Vượt qua quá khứ tối tăm
Tôi từng là nạn nhân của bạo lực học đường thời cấp hai. Không biết bao nhiêu lần tôi đã cố gắng chịu đựng những lời bịa đặt không hay về bản thân mình và sự soi mói của bạn bè xung quanh. Có những lúc tôi không thể chịu đựng và muốn nói ra hết với cô chủ nhiệm nhưng rồi tôi lại không đủ can đảm và sợ rằng liệu cô có tin những gì tôi nói hay không?
Mỗi ngày đến trường với tôi thật nặng nề, vừa rời ra tầm mắt ba mẹ là phải cô độc trong chính lớp tôi đang học. Chẳng có một đứa bạn nào thân để có thể chia sẻ. Vậy mà chẳng một ai lên tiếng bênh vực tôi. Họ cứ mặc tôi khóc đến khi nào chẳng còn khóc được nữa. Tôi nhớ có lần đỉnh điểm là lúc ấy tôi đội cái nón mới và mặc bộ đồng phục mới. Cũng rất lâu rồi từ khi lên cấp 2 thì mẹ mới dành dụm được tiền mua cho tôi. Thế nên, tôi rất quý cái nón đó và bộ đồng phục ấy. Với nhiều người thì nó không có gì đáng giá cả. Nhưng với tôi, là những ngày mẹ tôi phải tăng ca liên tục không được ngừng nghỉ để kiếm tiền mua được chúng cho tôi. Bởi khi họ phá nát chúng là tôi bắt đầu phản kháng lại. Tôi không còn khóc mà nói ra những gì từ đầu năm học tôi phải chịu đựng. Chẳng có ai lên tiếng mà mọi người im lặng. Họ không ngờ tôi lại phản ứng mạnh đến thế.
Sau ngày hôm ấy, họ không còn bắt nạt tôi và ép tôi làm những gì tôi không muốn nữa. Nhưng tôi không hề biết rằng cô chủ nhiệm đã âm thầm giải quyết mọi chuyện. Vì cô vô tình chứng kiến ngày hôm đó nên cô hiểu vì sao tôi trở nên lạng lùng và không nhiệt tình tham gia tất cả hoạt động của lớp. Đến một ngày, khi tôi ở lại để vệ sinh lớp thì cô đến gặp tôi. Tới tận bây giờ tôi vẫn nhớ câu nói của cô : " Em không thể sống mà bận tâm hết tất cả những lời nói của bất cứ ai về em bởi vì họ đâu có sống ở vị trí em mà biết em sống như thế nào và cảm nhận ra sao". Vậy nên cô khuyên tôi nên mở lòng và thay đổi ngay từ lúc này.

Tôi nhớ tổng kết cuối năm lớp 8, cô giao cho tôi làm trọng trách làm chủ trì các tiết mục cho lớp. Mọi người chẳng ai tin là tôi làm được. Bởi tôi vốn là con bé khó ưa, ít nói có khi chẳng nói với ai quá hai câu. Mặt thì lúc nào cũng buồn chưa bao giờ cười với ai.Thật ra, họ đâu biết tôi cũng muốn cười và sống cuộc sống bình thường như họ vậy. Nhưng tôi không thể bởi hàng ngày về nhà chỉ có một mình tôi ăn cơm và tự học bài. Ba thì vừa tan làm lao vào những cuộc nhậu cùng bạn bè. Mẹ thì làm hai ba công việc mới đủ tiền để đóng tiền học cho tôi nên chẳng mấy khi mà hai mẹ con nói chuyện với nhau.
Với lại, tôi cũng không muốn mẹ lo lắng về tôi thêm. May mắn, là buổi tổng kết lớp kết thúc suôn sẻ và tôi chuẩn bị những phần quà tự tay tôi làm dành tặng cho tất cả bạn trong lớp. Chẳng một ai nói gì với nhau nhưng chúng tôi đều ngầm hiểu là mọi thứ đã thay đổi. Tôi cũng chẳng còn oán trách gì họ nữa. Cũng nhờ vậy tôi dần tập bắt đầu thay đổi từ thói quen đến suy nghĩ và cười nhiều hơn. Đến năm lớp 9 tôi bắt đầu có nhiều bạn bè hơn và đến trường cảm thấy vui hơn.
Tôi biết không phải ai cũng may mắn như tôi là có cô giáo chủ nhiệm tâm lý như vậy. Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Article sourced from BLOGRADIO.
Original source can be found here: https://blogradio.vn/vuot-qua-qua-khu-toi-tam-nw249398.html


