Ai lại đi phán xét tình thương của một người mẹ?
Còn con, con chỉ thấy mình may mắn vì con không phải người của “công chúng”, chứ không có lẽ họ đã băm con ra làm trăm mảnh chỉ vì con có người mẹ quá đỗi cầu toàn và lúc nào cũng lo lắng cho con.

Con chỉ thấy may mắn vì mình không phải người của công chúng (Ảnh minh hoạ)
Con chẳng còn thấy lạ nếu ở chỗ đông người, mẹ thấy quần áo của con bị bám bụi, liền tiến tới gần đưa tay phủi; cũng chẳng còn ngượng ngùng nếu thấy chiếc váy con mặc bị thừa chỉ, mẹ sẵn sàng cúi xuống để xử lý nó giùm con…Tất cả những việc ấy, hay những việc tương tự, chỉ đơn giản, vì mẹ thương con, và vì con là con của mẹ.
Ngày còn bé, con từng thấy không thoải mái khi mẹ cứ theo sát con từng bước, cứ bắt con phải ăn mặc thật chỉn chu khi ra ngoài. Con nhớ có lần, mẹ con mình đã xung đột, chỉ vì đi chơi mà con không chịu diện bộ đồ mẹ mới sắm, mà cứ quyết giữ bộ đồ ngủ dở hơi vẫn mặc ở nhà.
Thế nên hôm nay, nhìn cô hoa hậu ấy được mẹ cưng nựng, con lại thèm, con lại ghen tị. Con ghen tị chứ con không phán xét, vì ai lại đi phán xét tình thương của một người mẹ và niềm hạnh phúc của một cô gái có mẹ bên cạnh?

Ai lại đi phán xét tình thương của một người mẹ? (Ảnh minh hoạ)
Nhưng thôi, dẫu sao đó cũng là việc của cô ấy và việc của những người thích đọc tin, thích bình luận. Còn con, con chỉ muốn bình yên trong thế giới nhỏ bé của con, nơi có mẹ, có tình yêu của mẹ. Nơi sáng sáng mẹ con mình sẽ nhìn nhau và hỏi “Hôm nay mặc gì?” và cùng bật cười trước tấm gương trên tủ quần áo.
Và mẹ, mặc kệ thiên hạ, mẹ sẽ nâng váy cho con suốt đời này mẹ nhé! Cho tới khi con chán mặc váy mới thôi, được không mẹ?

Article sourced from 24H.
