Một ý nghĩ về phụ nữ và thời gian

Chúng ta chẳng bao giờ dùng hết thời gian. Nếu so sánh một khoảnh khắc với toàn bộ cuộc đời, thì như so một hạt cát với cả một bãi biển. Mà ở từng khoảnh khắc một, nếu chúng ta sống đủ đầy, an hưởng trọn vẹn, thì chúng ta là kẻ giàu có bậc nhất. Vấn đề của chúng ta là thường quên sống. Sống ở hiện tại mà vội vàng, đắn đo, trông ngóng, lo sợ, là quên sống rồi. Người Ấn coi thời gian là vô hạn, không có khởi điểm không có kết thúc, nên họ làm gì cũng chậm rãi, để có thể tận hưởng những gì diễn ra.
Đấy, chúng ta - nam giới - luôn dùng sự tỉnh táo của cà phê để cười nhạo phụ nữ khi họ sợ hãi trước sự tàn phá của thời gian. Chúng ta cứ làm như thể thời gian chỉ tấn công phụ nữ, nào hay biết chính chúng ta còn bị thời gian xâm thực dữ dội hơn. Thời gian trôi, để chúng ta cần yêu theo cách khác.

Article sourced from DEP.
