Một chút nắng

Ảnh minh họa
Bỏ tay vào túi áo, kéo chiếc khăn choàng lên che đi nửa gương mặt, em một mình cất bước . Vẫn con đường này vào mùa thu năm ấy, ta đã đan tay rong ruổi suốt con phố dài . Giờ kỷ niệm cũng chỉ là những hạt mưa nhẹ nhè rồi bay đi mất, giữ lại có chăng cũng chỉ là những con đường ướt đẫm nước mắt em.
Nhìn về nơi xa xăm, em đưa tay mình lên muốn ngắt đi những ánh mây trên bầu trời . Ừ thì mây xa lắm, nhưng vẫn còn thấy nhau. Ừ thì tình ta xa lắm, nhưng vẫn còn hơi thở đâu đây. Vươn một chút hơi ấm của ánh nắng còn sót lại, em nhắm mắt lại, mỉm cười .
Rồi chợt thấy mình đã lớn, nổi đau nào cũng sẽ qua đi, em xoè tay mình ra, thả đi đoá hoa dại đã úa đi vì bị em bóp chặt. Em cũng sẽ như hoa ấy nếu không chịu ngẫng đầu bước và quên đi chị.
Kỷ niệm à, cho em giữ lại một chút thôi, rồi theo cánh bồ công anh bay đi nhé, bay đi tìm tự do như chị đã làm, em cũng đi tìm tự do của riêng em, tình yêu của riêng em. Để một lúc nào đó, ta có vô tình lướt qua nhau, em sẽ ngoáy đầu lại, trao cho chị nụ cười ấm áp nhất và nói “chị hạnh phúc chứ ? Riêng em, hạnh phúc đong đầy.

Article sourced from XALUAN.
