Anh là con trưởng trong gia đình, nhưng vì cái tính… nhát gái nên hai em của anh lần lượt lập gia đìnhtrước. Anh lên chức bác nhưng sớm tối vẫn đi về một mình.

ảnh minh họa
Công việc ở kho sách khiến anh mệt nhoài sau một ngày vác hàng nặng nhọc, chiều về anh dắt xe vào nhà rồi lăn ra giường. Lắm khi anh ăn tối một mình lúc cả nhà đã ngủ. Nhiều lúc anh thấy buồn, thấy cô đơn, giá mà anh đừng nhát gái…
Từ nhỏ, anh đã còi cọc, bệnh tật liên miên, bù lại, anh có gương mặt sáng láng, thừa hưởng được “chiếc mũi gãy kiểu Tây” của mẹ nên cũng khiến nhiều cô bạn trong xóm “nhờ” chở đi học. Sau khi tốt nghiệp đại học, vốn tính tình hiền lành, tin người, hai lần hùn hạp làm ăn với bạn anh đều bị lừa, phải lấy tiền nhà ra trả nợ. Từ đó, anh càng ngại tiếp xúc với bạn bè, đặc biệt vẫn “nhát gái”.
Tôi tình cờ quen anh, tình cờ nghe câu chuyện của anh. Nhớ lần đầu tiên gặp tôi, anh lắp bắp, mặt đỏ ửng, phải mất gần cả buổi anh mới kể xong câu chuyện. Anh bảo anh đang cố gắng “không nhát gái” nữa để có thể tìm cho mình một người vợ cùng đi đến suốt cuộc đời. Bên cạnh anh, tôi nghe rõ tiếng tim anh đập thình thịch và nó như muốn nhảy ra ngoài khi anh nắm tay tôi và ôm tôi vào lòng. Anh càng nhút nhát càng khiến con tim tôi liêu xiêu. Sau một thời gian quen nhau, tôi và anh đã đi đến quyết định xây dựng gia đình trong sự ngỡ ngàng của bà con, bạn bè, đồng nghiệp của anh, và nhất là gia đình anh.
Những ngày tháng sống bên anh, tôi cảm nhận được hạnh phúc khi làm vợ anh. Anh luôn mang đến cho tôi nụ cười dù là ngay lúc tôi bực mình nhất. Vì hơi bị lùn nên khi sửa lại cái bóng đèn, anh phải dùng ghế để với tới. Những lúc như vậy tôi hay chọc anh “ai biểu lùn quá chi”. Anh từ từ nói: “Yếu thì dùng thế mà lùn thì dùng ghế”. Tất cả vật dụng trong nhà từ việc treo ảnh cưới, làm lại đường dây điện, sửa lại mái nhà… đều một tay anh làm vì anh “biết-dùng-ghế”.
Anh là vậy, từ ngày cưới nhau tôi chưa lần nào có thể giận anh quá 5 phút. Có hôm tôi lải nhải việc anh thức khuya xem boxing, tự nhiên anh đưa một bàn tay ra trước miệng tôi như đang chờ tôi nhả ra cái gì đó. Đang bực mình, tôi hỏi “anh làm cái gì thế”, anh bảo “nhả ra”. Tôi ngạc nhiên vì mình có ăn gì đâu, anh lại nói “tối rồi mà em còn nhai kẹo ching-gum làm chi, nhả ra đi”. Tôi lăn ra cười… đồng ý cho anh xem hết trận boxing rồi đi ngủ.

Với tôi, anh luôn là số 1, dù anh không được cao ráo, đẹp trai như nhiều người con trai khác tôi từng quen biết. Anh là vậy, luôn mang đến cho tôi niềm vui và nụ cười, luôn bên cạnh và che chở tôi, đem đến cho tôi những điều tốt đẹp và hạnh phúc. Số 1 của tôi là một-con-số-có-ý-nghĩa ở từng tình huống trong cuộc sống. Bây giờ, tôi có thể tự hào để nói với mọi người “với tôi, chồng là số 1”.

