Một năm trọn vẹn bốn mùa nhung nhớ, vậy có khoảng nhớ thứ năm nào là của riêng ta?
Phải đi qua thời gian mới biết yêu thương sâu rộng đến nhường nào. Có những yêu thương lặng lẽ trao đi, âm thầm cháy như ngọn nến lay lắt trước gió đông nhưng đủ sưởi ấm một góc nhỏ tâm hồn. Vẫn cứ yêu, dù biết rằng với người ta mãi là vô hình. Một năm có bốn mùa hoa nắng, người đã dành trọn bốn khoảng nhớ cho một người khác nữa. Một năm trọn vẹn bốn mùa nhung nhớ, vậy có khoảng nhớ thứ năm nào là của riêng ta?

Mọi chuyện giờ đã chỉ là quá khứ. Tớ cứ ôm ấp mãi một bóng hình, cứ lặng lẽ đi sau người ta như thế nên tớ cũng thấy mệt mỏi. Đúng là “Khi đau quá, người ta sẽ tự buông”. Tớ chưa bao giờ nghĩ là tớ có thể bắt kịp cậu nên nếu nói là “tớ buông” thì cũng không đúng. Chỉ là mọi thứ giờ nhẹ nhàng mà tự chôn sâu xuống tận cùng trái tim để hiện tại, cảm xúc của tớ đã vượt qua chật chội của “Khoảng nhớ thứ năm” để tìm đến một “khoảng nhớ” khác, một khoảng trời khác phù hợp với tớ hơn. Cảm ơn cậu, “Khoảng nhớ thứ năm”.
Authors: Phong Lan - Source: Cam Nang Gia Dinh

