Rớt nước mắt khi biết lý do mẹ chồng không chịu đi dép trong nhà
- Chồng ly thân 2 năm nhưng không chịu ký đơn ly hôn, thấy thứ anh giấu trong ngăn kéo, tôi mới hiểu tất cả
- Đêm tân hôn chồng nói ngủ riêng, tôi rơi nước mắt đòi chia tay nhưng khi biết lý do thì cười thích
- Đêm động phòng mẹ chồng bắt ngủ riêng, nửa đêm lén ôm gối sang phòng chồng, tôi phát hoảng vì bà cũng ở đó

Dung tự trách bản thân mình quá ích kỉ, chỉ biết soi xét những thứ bên ngoài. (Ảnh minh họa)
- Mẹ sống ở quê với cô chú cũng được chứ sao ? Kinh tế nhà mình mới ổn định, đón mẹ lên lại sợ hỗn loạn vì nhà thêm miệng ăn.
Dung nhất quyết phản đối ý kiến của Long. Dung sợ mẹ chồng sẽ trở thành gánh nặng cho cô. Hai vợ chồng cũng chỉ vì chuyện đón mẹ lên mà tranh cãi cả tháng trời. Cuối cùng, dù Dung có không đồng ý thì Long vẫn nhất quyết đón mẹ lên ở cùng cho bằng được.
Mẹ chồng Dung năm nay cũng đã ngoài 80. Sức khỏe suy yếu khá nhiều với tấm lưng còng rạp. Ngày đón mẹ chồng lên, Dung cáo bận việc cơ quan, phó mặc hết mọi việc cho Long, từ đón mẹ tới chuyện cơm nước. Tối đó về nhà, Dung phát hoảng khi thấy sàn nhà đầy dấu chân bẩn, bếp thì bừa bộn, mọi thứ rơi vãi khắp nơi. Thấy mẹ chồng mừng rỡ chạy lại chào đón, Dung nhìn bộ dạng của bà càng thêm tức tối.Chẳng chào hỏi mẹ chồng lấy một câu, Dung sỗ sàng:
- Mẹ không làm được thì để đấy con về con làm. Mẹ xem mẹ làm bừa bộn tất cả, chỉ khổ con thôi. Không biết thì phải ngồi yên chứ. Đúng là…
Sau từ đúng là, Dung liếc xéo mẹ chồng một cái rồi bỏ lên phòng. Thay đồ xong, xuống dưới nhà đã thấy Long đang lúi húi dọn bếp cùng mẹ. Chung sống gần hai năm, hôm nay Dung mới thấy Long vào bếp. Một nỗi ấm ức, ghen tỵ trào lên khiến Dung càng cảm thấy bức bối, khó chịu. Suốt bữa cơm, Long chỉ chăm chú trò chuyện cùng mẹ mà quên đi mất sự tồn tại của Dung. Mới chỉ có một ngày mà Dung đã cảm giác mình chỉ là người thừa trong nhà.
Mẹ chồng Dung sống ở quê đã quen nên chẳng chịu đi dép trong nhà. Thành ra nền nhà lúc nào cũng in rõ vết chân trần của bà. Dung góp ý lại chẳng chịu nhẹ nhàng mà luôn gắt gỏng:
- Mẹ chỉ biết làm khổ con cháu thôi. Mẹ đi đôi dép vào cho con nhờ, bẩn thế kia, ai mà chịu cho nổi.
Mẹ chồng Dung thoáng buồn nhưng rồi chẳng nói năng câu nào, lẳng lặng xỏ chân vào đôi dép. Thấy Dung gắt gỏng, Long chỉ góp ý nhje nhàng mà Dung giận dỗi, nói rằng Long coi trọng mẹ hơn Dung, rằng trong nhà này Dung không có chỗ đứng. Không khí gia đình trùng xuống, nặng nề kinh khủng.
Những ngày sau đó, Dung cứ hết giờ làm lại không chịu về nhà. Long gọi điện Dung lại bảo việc cơ quan chưa xong, Long về sớm mà lo cho mẹ. Cũng chỉ vì chuyện này mà Dung và Long giận nhau, chẳng ai nói với ai câu nào. Cho tới một ngày kia…
Dung hôm đó thấy mệt nên xin nghỉ về sớm. Bước chân được tới cửa thì Dung thấy chóng mặt rồi gục ngã. Khi tỉnh lại, Dung thấy mình đang nằm trên giường, bên cạnh là mẹ chồng đang nhìn cô đầy lo lắng. Bà nhẹ nhàng lấy khăn lạnh đắp lên chán cho cô. Bà nói may mà hàng xóm có nhà, bà mới nhờ được người ta đưa cô lên phòng chứ vô dụng như bà, sao đỡ nổi cô lên. Nhìn đôi mắt ươn ướt của bà khi buông câu nói ấy, Dung chợt thấy chạnh lòng ghê gớm.
Tối đó, khi mang cháo lên phòng cho Dung, mẹ chồng cô chỉ đặt trên bàn rồi nói:
- Con ăn luôn cho nóng. Mẹ nấu sạch sẽ lắm, con cứ yên tâm mà ăn nhé!
Dung phát hiện ra mẹ chồng lại không đi dép nhưng lần này, nền nhà không in dấu chân. Bất giác, Dung lên tiếng:
- Mẹ ơi. mẹ đi dép vào kẻo lạnh!
Mẹ chồng Dung quay lại, nhìn Dung mỉm cười hiền từ rồi bước đi. Nhìn tấm lưng còng rạp của mẹ chồng, Dung chợt thấy lòng chua xót. Tối hôm đó, Long mới nói với Dung tất cả quá khứ của mình. Tấm lưng mẹ còng rạp vì bao năm vất vả làm lụng nuôi con trưởng thành. Ngày trước nhà Long nghèo tới mức chẳng có tiền mua dép mà đi. Mỗi khi đông lạnh sang, đôi chân mẹ lại nứt nẻ vì đi trần. Đi nhiều, riết thì mẹ quen, dép với mẹ thành món đồ xa xỉ. Câu chuyện của Long khiến mắt Dung nhòe đi thấy rõ. Dung tự trách bản thân mình quá ích kỉ, chỉ biết soi xét những thứ bên ngoài mà quên đi mất những hiện hữu bên trong mới là đáng quý. Rất nhanh, Dung lao xuống nhà tìm mẹ chồng như sợ mất đi một thứ gì vô cùng quý giá.

Article sourced from XALUAN.
