30 tuổi nhìn bạn bè đã kết hôn mà tôi thèm khát ứa nước mắt. Nghĩ đến bản thân mình tôi thấy thật không có lối thoát.

ảnh minh họa
30 tuổi, nhìn bạn bè đã kết hôn có nhà cửa đàng hoàng khiến tôi thèm khát, nhiều đêm nằm ngủ mà chẳng thể nào chợp mắt được. Ban ngày đi làm thì luôn “đóng kịch” cười nói hớn hở với đồng nghiệp nhưng khi đêm về cảm giác cô đơn, buồn bã về bản thân lại ập đến nghẹn ngào. Tốt nghiệp đại học loại khá, tôi nhanh chóng tìm cho mình một công việc ưng ý. Tôi may mắn có người nhà làm ở công ty xây dựng nên xin vào đúng chuyên môn. Mấy năm gần đây, ngành xây dựng đang gặp khó khăn, số dự án kiếm về không đều, chuyện nợ lương không có gì là lạ, có khi 7-8 tháng mới được nhận lương. Cuộc sống của tôi khá u ám, tôi phải xin thêm tiền của bố mẹ để trang trải cho cuộc sống.
Bắt đầu từ năm ngoái, số nhân viên của công ty cứ giảm dần. Vào một ngày đẹp trời, dù không gây ra chuyện gì nhưng vẫn nhận được lời đề nghị cho nghỉ việc không lương ở nhà. Tất cả mọi người đều tự hiểu như thế là sa thải. Người nhà của tôi cũng đã nghỉ việc vì không thể kiếm hợp đồng. Tôi không còn chỗ nào để bấu víu và đang trong tình cảnh chuẩn bị phải ra đi. Nói về tình cảm, hiện tại tôi cũng đã có bạn trai, chúng tôi cũng rất hợp nhau và đang tính việc kết hôn nhưng có một vấn đề tế nhị mà tôi đang phải chiến đấu với nó từng giờ, từng ngày. Đó cũng là lý do tôi ngại gặp gỡ bạn bè và ngại đi chơi cùng bạn trai. Chỉ sợ có ai đó nhìn thấy bệnh tình của tôi.
Tôi đang mắc căn bênh “lạ” ít người bị là bệnh bạch biến. Bệnh liên quan tới sắc tố da, chúng sẽ xuất hiện những đốm trắng ở bàn tay, cổ tay, cẳng tay, lưng, cổ và đặc biệt là ở vùng mặt. Trước khi ra khỏi nhà, tôi đều phải trang điểm rất kỹ để làm mờ các vết loang lổ trên. Nhưng cũng chẳng giấu được hết, trên mu bàn tay của tôi cũng bắt đầu có nhiều biểu hiện của bệnh. Đồng nghiệp nhìn thấy, họ cũng hỏi han nhưng tôi đều lảng tránh. Tôi rất ngại tiếp xúc với nhiều người và sợ những ánh mắt nhìn mình.
Theo thời gian, bệnh của tôi cũng phát triển dần. Nó lan hết mặt, 1 ít ở lưng, chân dưới 1 ít, ở cổ có 1 đám. Mỗi khi đi ra ngoài, mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt tò mò khiến tôi thấy rất ngại và xấu hổ, chỉ muốn có một cái lỗ để chạy trốn.
Đau buồn nhất là đợt tết vừa rồi, anh đưa tôi về nhà chơi, đúng như dự đoán, bố mẹ anh phản đối kịch liệt. Họ không nói thẳng trước mặt nhưng tôi nghe đồn rằng bố mẹ anh phản đối vì tôi bị bệnh, họ sợ bị di truyền thì sẽ ảnh hưởng đến đời con, đời cháu. Mẹ anh còn tuyên bố sẽ từ mặt nếu anh vẫn tiếp tục yêu và cưới tôi.
Mỗi ngày đi làm về, tôi làm bạn với căn phòng hơn 10m. Ngồi chát, lên facebook tán ngẫu với những nhân vật ảo. Tôi chẳng mấy khi gọi điện thoại về cho bố mẹ vì tôi sợ phải nghe những lời như con không đi chơi à, con lấy chồng nhanh lên, định giữ chân canh miếu à? Hay cái Lan bạn con lấy chồng rồi đấy, gần nhà, sướng quá!!! Khiến tôi buồn thối ruột.
Tôi cũng đã đến bệnh viện để kiếm tra, bác sĩ khuyên tôi nên bình tĩnh và cần nhiều thời gian để điều trị. Anh người yêu thì dùng dằng chưa quyết định cưới? 30 tuổi, sắp thất nghiệp, bị phản đối vì mắc bệnh lạ… Tôi thật sự cảm thấy mình bế tắc.

Tiệm rượu với đầy đủ các lựa chọn về rượu, bia nhiều nhất tại vùng Springvale
