-
Năm tôi 25 tuổi, khi ấy tôi đang đắm chìm trong mối tình đầu đẹp như mộng. Ấy vậy mà bố mẹ tôi ra sức phản đối với lí do không hợp tuổi.

ảnh minh họa
Khi ấy bố mẹ tôi đến gặp người con gái tôi yêu và cho cô ấy một số tiền lớn để rời xa tôi. Cô ấy nhận tiền và bỏ đi, không nói một lời.
Thấy tôi đau khổ, buồn bã, ông bà đã kén cho tôi một cô vợ là giảng viên xinh đẹp, ngoan hiền. Từ khi chia tay mối tình đầu tiên, tôi sống vô hồn, mặc kệ mọi thứ. Khi bố mẹ bảo cưới vợ tôi cũng làm theo như một cái máy. Lúc ấy tôi nghĩ, tôi sẽ cưới, sẽ hành hạ cô ấy để bố mẹ tôi biết lấy người dù có hợp tuổi, có môn đăng hộ đối cũng sẽ không có hạnh phúc.
Đám cưới nhanh chóng diễn ra, bố mẹ tôi vui mừng ra mặt vì ngỡ rằng con trai mình đã biết nghe lời. Tôi cũng phải công nhận rằng bố mẹ tôi quả có mắt chọn con dâu. Vợ tôi xinh đẹp, không phải xinh đẹp theo kiểu trào lưu như mấy cô gái mới lớn đầy son phấn. Vợ tôi xinh như một thiên thần, nét dịu dàng pha chút quý phái toát ra từ cô ấy. Không chỉ đẹp người, vợ tôi còn đẹp cả nết. Đảm đang, tháo vát, cư xử nội ngoại và ngay cả với tôi đều không chê vào đâu được.
Nếu em không phải do bố mẹ tôi chọn có lẽ tôi đã yêu em. Hoặc nếu em về làm vợ một người đàn ông khác thì em đã hạnh phúc. Đằng này em đến với cuộc đời tôi khi lòng tôi đầy bất mãn. Dù em có làm tốt thế nào tôi vẫn không thừa nhận em.
Chúng tôi ở với nhau 2 năm nhưng chưa bao giờ tôi cho em quyền làm vợ. Tôi biết em khao khát điều ấy nhưng giữ kín trong lòng. Tôi còn không thèm nói chuyện với em. Em cứ đến gần là tôi lại lánh xa. Hàng ngày em vẫn tươi cười với tất cả mọi người, em vẫn làm tròn bổn phận người làm vợ, làm con. Chỉ khi đêm buông xuống, em nằm co quắp một mình với nỗi cô đơn.
Tôi phải dày vò em để em tự xa tôi. Tuy nhiên, sức chịu đựng của em thật ghê gớm, em vẫn cứ tươi cười vui vẻ như đang rất hạnh phúc. Đôi khi em làm tôi mềm lòng, đôi khi tôi muốn ôm em vào lòng, đôi khi tôi muốn lau đi giọt nước mắt trên đôi má thắm. Nhưng tôi đã không làm thế.
Đúng lúc ấy, người yêu cũ của tôi quay về. Chúng tôi vồ vập vào nhau sau bao ngày xa cách. Tôi ngỡ rằng mình vẫn yêu cô ấy như ngày nào. Tôi ngoại tình gần như công khai. Tôi muốn để em biết, để em tự rút lui.
Những ngày ấy, mỗi khi về nhà là tôi chui vào phòng gọi điện cho tình cũ. Em biết nhưng vờ như không thấy. Em khóc nhưng miệng vẫn nở nụ cười. Và rồi một ngày em hẹn gặp cả tôi và nhân tình. Vẫn một thái độ mạnh mẽ, em không nói nhiều, không đánh ghen, không gào thét. Em chỉ hỏi đúng hai câu rằng tôi có thực muốn yêu nhân tình không và người tình của tôi có chắc chắn đem lại hạnh phúc cho tôi không.
Sau khi chúng tôi trả lời "Có", em rút trong túi ra đơn ly hôn đã kí sẵn và bảo tôi ký. Khi đặt bút ký tên, tim tôi như đau nhói, tay hơn run nhưng tôi thấy rất nhẹ nhàng. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ ký để giải thoát cho cả tôi và em.
Sau đó em còn đưa chúng tôi về nhà, xin lỗi bố mẹ tôi và mong bố mẹ chúc phúc cho tôi và nhân tình. Thái độ của em khiến tất cả đều bất ngờ. Tôi và em đến với nhau nhanh chóng nên cũng kết thúc nhanh chóng như thế. Có lẽ nhờ em mà bố mẹ tôi có thể chấp nhận người con dâu thứ 2 dù có miễn cưỡng.
Tôi vui mừng vì mình đã chiến thắng, đã được ở bên người mình yêu. Tôi còn tự hào vì tình yêu của tôi và vợ mới. Những ngày đầu, cuộc sống thật vui biết bao. Vợ tôi tính tình rất hiện đại, cuộc sống vui vẻ chứ không u ám như ngày trước.
Nhưng thời gian lâu dần tôi bắt đầu thấy chán. Cô ấy bắt đầu khiến cuộc sống của tôi không được bình yên. Cô ấy cằn nhằn, giận dỗi mỗi khi tôi làm về muộn, khi tôi đi nhậu. Cô ấy tra khảo tôi đi với ai, làm gì. Cô ấy quản tôi như thể tôi là một đứa trẻ. Việc đó người vợ cũ của tôi không bao giờ làm.
Đặc biệt, khi tôi nói đến chuyện con cái, cô ấy nhất quyết không chịu sinh con. Cô ấy bảo sinh sẽ mất dáng, gò bó. Không chỉ vậy, em bắt đầu lên mặt với tất cả mọi người trong gia đình. Thái độ vô lễ của em với bố mẹ, ông bà khi mọi người nhắc nhở làm tôi vô cùng khó chịu.
Mới tối nay, mẹ tôi và cô ấy đã cãi nhau nảy lửa. Chẳng là trong bữa cơm, mọi người đang ăn thì hết mắm. Người giúp việc hôm nay lại nghỉ. Em là con dâu, lẽ ra em nên đứng lên đi lấy. Đằng này em sai tôi, mà sai như sai kẻ ở vậy, em bảo: "Hết mắm kìa, không biết đường đứng lên lấy à". Thái độ vô lễ ấy không phải lần đầu tiên nên tôi tỏ ra khó chịu, tôi nhất quyết bắt em đứng dậy. Em vẫn ngoan cố không làm.
Mẹ tôi thấy vậy liền đứng lên, lấy chai mắm đặt trước mặt con dâu và nói: "Mắm đây, cô ăn cho ngon cơm, lần sau nên tự biết cư xử sao cho phải phép". Bà quay đi và nói thêm một câu: "Ngày trước con H. ở nhà lúc nào cũng cơm ngon canh ngọt chứ không khó nuốt như thế này". Thấy bà nói vậy, em được đà và bắt đầu nói lại. Hai người đàn bà ghê gớm ấy cãi nhau phải đến cả tiếng đồng hồ.
Nghĩ lại cảnh em tay đôi cãi nhau với mẹ chồng mà tôi thấy lạnh cả người. Không ngờ tôi sống chết để yêu người đàn bà ghê gớm kia. Lúc này, hình ảnh dịu dàng, đảm đang của vợ cũ lại ùa về trong trí nhớ.
Tôi thực sự nhớ em, nhớ cả tấm lưng gầy nằm co quắp để giấu đi nước mắt. Tôi nhớ cái không gian thanh bình ngày xưa. Tôi nhớ em vô cùng. Và bất chợt tôi nhận ra là tôi đã yêu em, thực sự yêu em. Dù muộn nhưng tôi vẫn muốn nói dù chỉ một lần: "Tôi yêu em - người vợ cũ của tôi".

Tiệm rượu với đầy đủ các lựa chọn về rượu, bia nhiều nhất tại vùng Springvale
