Xin đừng yêu em nữa…
“Xin đừng yêu em nữa!
Chúng ta đã không còn là của nhau. Em đã từng yêu anh da diết và quá khứ là không thể thay đổi. Nhưng quá khứ không phải hiện tại và tương lai. Tình yêu của tuổi mới lớn ngày xưa mãnh liệt nhưng nhanh chóng tàn lụi thành tro bụi. Em trân trọng trái tim anh nhưng xin anh hãy dừng lại và là một người trưởng thành hơn.

Xin đừng nhớ em nữa!
Em đã quên anh vì em đã yêu người đó. Em không còn chút vương vấn gì khi cất bước ra đi. Thế nên em “bỏ mặc” anh ở lại. “Bỏ mặc” là từ anh muốn nói để đổ lỗi cho em mà đúng không. Em không cần anh đổ lỗi vì em tự nhận phần lỗi đó. Còn tình yêu của em hiện tại thì không. Em rất yêu người đó.

Em đã quên anh vì em đã yêu người đó. Em không còn chút vương vấn gì khi cất bước ra đi. (Ảnh minh họa)
Xin đừng tìm em nữa!
Em đã xoá mọi liên lạc của anh rồi. Níu kéo không phải là cuộc chơi của kẻ thua người thắng đâu anh. Em chỉ muốn làm bạn với anh như thời thơ ấu vậy, không phải là người yêu nữa. Hãy tha thứ cho em vì em ích kỉ muốn giữ tình bạn với anh và có cả tình yêu với người đó.
Em mong anh đừng vì em mà đau khổ nữa. Món nợ đã trả dứt rồi. Hãy buông bỏ quá khứ và tìm một người thật lòng yêu thương anh. Chúng ta chẳng còn nợ nần gì nhau…
Ừ thì anh điên. Anh cứ luôn tự nghĩ ra những lời tàn nhẫn như thế đó từ em. Để anh thôi không mong nhớ, thôi không đợi chờ một tình cảm vô vọng. Anh tự nguyền rủa bản thân mình tại sao có mỗi một cô gái lại không thể quên được. Anh phải làm sao đây em. Những kẻ bị bỏ rơi là những kẻ bế tắc nhất trên cõi đời này.

