Nhưng má chồng cũng không phải người mà mình phải deal… dài hạn. Cho dù bà có nói nhiều, mình cứ nghe bằng nửa lỗ tai thôi, vì sau đó mạnh ai nấy làm theo ý riêng mà. Thật ra có 2 người có ảnh hưởng nhiều hơn bà má chồng, sẽ mang lại hạnh phúc thật sự hay khổ đau cho phụ nữ, đó chính là ông chồng và ông boss trong sở làm.
Phụ nữ là loại người thông minh và thường ăn nói nhỏ nhẹ. Ngôn ngữ của người phụ nữ rất quan trọng vì chính nó mới thật sự giải quyết nhiều vấn đề khó khăn. Một cây bút chuyên về tâm lý phụ nữ cho các lời khuyên như sau:
Ông boss ở sở làm là người được nhắc tới đầu tiên vì ông này khá quan trọng. Mỗi ngày bạn đi làm đều phải gặp và nói chuyện với ổng. Một trong các cuộc nói chuyện thật sự gay go là nói chuyện để được… lên lương, bạn phải làm sao đây? Đầu tiên bạn cần tự tin và tỏ ra có tài thuyết phục (để còn thuyết phục ổng cho lên lương). Bạn có thể thực tập nói chuyện trước với một người bạn, với chồng hay thậm chí một mình trước tấm gương nữa! Nếu boss của bạn là người bận rộn và kỹ càng, bạn có thể e-mail trước danh sách các “thành tựu” của bạn sau đó mới xin hẹn nói chuyện. Nhưng nên tóm tắt ngắn gọn thôi, thành tựu dài quá thì… coi chừng khó lên lương đấy! Nếu ông nói “No”, bạn đừng buồn và thất vọng, bạn vốn thông minh mà, phải có “plan B”chứ. Bạn nên dừng lại một chút, tạm gác chuyện này qua một bên. Sau đó nên đợi lúc thuận tiện như lúc khởi đầu năm tài chính mới của công ty chẳng hạn. Bạn hãy "lễ phép và kiên nhẫn" và chứng tỏ bạn thành tâm làm bất cừ chuyện gì mà boss giao thì thế nào ước nguyện bạn cũng sẽ được toại nguyện.
Còn đối với chồng, một trong các điều quan trọng mà người ta khuyên bạn gái là phải biết đối xử với chồng như một “team player”, nghĩa là 2 người cùng chia sẽ công việc, chứ không phục tùng, cũng không sai bảo. Vì nếu bạn tự cho mình là “bà chủ nhỏ” trong gia đình thì thế nào cuối cùng cả hai, chồng bạn lẫn bạn, cũng sẽ bực bội vai vế như vậy”. Tốt nhất là thay vì nói chuyện như ra lệnh, bạn nên cộng tác trong công việc nhà với chồng.
Nên nhớ chồng mình… không phải là mình, đừng tưởng là “Khi ảnh yêu tôi thì ảnh phải đoán được ý nghĩ của tôi”. Có lẽ người vợ nên bớt nói và cần lắng nghe nhiều hơn. Cần thấy chồng mình không phải là “Siêu nhân” hay “Người Nhện”’ có đủ thứ tài, cái gì cũng biết. Bạn nên nói chuyện nhẹ nhàng để chồng đồng ý chia sẽ chuyện nhà cửa con cái với bạn, nên có luật bù trừ, ví dụ như nếu bạn chịu khó kèm con học ban đêm thì chồng bạn sẽ vui vẻ đóng vai… máy rửa chén!
Ngoài ra bạn gái cũng nên bỏ bớt thói quen mong chờ từ chồng mình. Bạn gái có khuynh hướng nghĩ là mọi việc phải theo ý mình. Điều này hết sức bực bội đối với người chồng. Lâu dần người chồng sẽ sinh ra tâm lý bất cần; “Ta đây cóc cần, ra sao thì ra, làm gì dữ vậy”.
Cuối cùng, một trong các ngôn ngữ của người vợ khiến người chồng tán thưởng và thậm chí mang ơn là nếu người chồng có vấp ngã, nhất là vấp ngã trên con đường công danh sự nghiệp thì người vợ cần dùng lời nhỏ nhẹ để an ủi và khuyến khích chồng “làm lại từ đầu”. Một nỗi buồn được nói ra cho người thương là nỗi buồn được chia đôi. Nên nhớ người vợ là chỗ dựa tinh thần lớn nhất cho người chồng mỗi lần "ngã ngựa" ngoài xã hội. "Chồng ngã thì vợ nâng", chớ đừng có nhè đúng lúc đó mà đì chàng sói trán nha, các độc giả nữ Viet Times?
Trịnh Quân

