Vẫn sẽ nắm tay anh mãi mãi

02:00' 09-03-2016
Nhật Linh ôm lấy Long trong hàng nước mắt đau thương, nấc lên từng tiếng, cô mơ màng được anh đỡ lấy:


    Vẫn sẽ nắm tay anh mãi mãi

    ảnh minh họa

    – Em sẽ ổn thôi, tin anh được không?.

    Ngày hôm sau cô mở mắt sưng húp nhìn vào từng tia nắng ấm áp, nhưng sao trong tim cô lại trống rỗng thiếu vắng, và dường như ảo ảnh về anh đã thật sự biến mất rồi.

    Lại một ngày mới đến, những thứ tồi tệ ấy vẫn bám riết lấy Linh, mệt mỏi cô rề rà choàng trên người bộ đồng phục học sinh cấp ba Văn An, khoác trên vai chiếc cắp đen xanh nặng trĩu. Xoay người đối diện với khung hình trên bàn, cô cười buồn:

    – Long, em nhớ anh.

    Cô bước ra khỏi cửa, căn phòng xinh xắn dần chìm vào đêm đen và nơi đâu đó trong góc khuất của căn phòng, một bóng đêm mờ ảo dần hiện ra, vẻ mặt mỉm cười như không làm lòng người nhói buốt. Bàn tay to lớn nhợt nhạt khẽ đưa lên rồi nhẹ nhàng buông xuống, bóng dáng ấy cuối đầu cười nhạt một nấc, sau đó căn phòng lại chìm vào vẻ tĩnh mịch không còn ảo ảnh của ai nữa.

    Tan trường.

    Như mọi ngày gần đây, cô ghé qua nghĩa trang cách trường khoảng năm dãy nhà, đứng trước cánh cổng lớn đi vào. Nhật Linh đưa mắt đẹp dịu dàng đặt lên tấm bia mộ lạnh ngắt của anh: “Trần Văn Long”, đôi tay bé nhỏ của cô miết dài trên viền tấm bia, trượt xuống tấm ảnh cười tươi rói của anh. Lòng Linh như bị ai đâm toạt, đau đến chết nghẹn, cổ họng khô khốc phát ra những âm thanh không rõ tiếng, cô đưa tay vuốt má lau hết những giọt pha lê đang lăn dài trên má:

    – Đã ba tháng rồi, sao anh vẫn chưa tỉnh dậy, anh lại lừa em. Lúc nào anh cũng lừa em hết.

    Gục đầu trên tấm bia xám, hương khói lượn lờ vờn quanh cô, những giọt mưa tí tách rơi, cơn gió lạnh thấu xương nơi nghĩa trang vắng lặng bao phủ lấy Linh, và cái mùi âm ẩm của đất ướt quấy nhiễu khứu giác cô. Đôi mắt cô nhắm chặt, miệng nấc lên từng tiếng, đôi bờ vai nhấp nhô run rẩy trong chiếc áo sơ mi trắng mỏng, cả người cô vì mưa mà ướt đẫm, mong manh, yếu đuối và đáng thương.

    Khuôn mặt nhợt nhạt, bờ môi tím vì lạnh, chiếc cổ trắng muốt đã nhuốm màu đỏ, trái tim cô đau quá, tâm thức cô không thể chấp nhận được dù tất cả đều đang phơi bày trước mặt. Nhật Linh muốn thét lên nhưng cô đã không còn đủ sức nữa, cả người tê rần đầy đau đớn ngã quỵ trên nền đất buốt giá.

    Cơn mưa vẫn như thế!

    Vẫn lát đát lấn đi tiếng khóc của Linh.

    Vẫn vô tình hay cố ý khóc cùng Linh.

    Vẫn lạnh buốt như trái tim Linh lúc này.

    Mưa và người thê lương đến bi hài, khiến vạn vật xung quanh không khỏi cuối đầu vang lên từng âm thanh tựa tiếng khóc. Tiếc thương cho kẻ ra đi, đau lòng cùng kẻ ở lại.

    Ba tháng trước, Trần Văn Long được đưa vào bệnh viện với cơn đau tim bất ngờ, dù đã cố gắng để kéo dài sự sống nhưng trái tim yếu ớt của anh đã không còn sức để chống chọi lại nữa, nó đã đến lúc cần thay rồi. Nhưng trời đã không mở mắt để nhìn người gặp nạn, không có tim phù hợp để thay, anh đành phải chấp nhận số phận.

    Mặc dù vậy, anh lại không hề nghĩ mình sẽ chết, cứ vui vẻ mà nói với Linh:

    – Nhật Linh, mai anh được về liền chở em đi chơi. Ở nhà chờ anh.

    Cô gật đầu, nước mắt cứ vô thức mà rơi trên má, nắm chặt lấy bàn tay anh, cô chỉ biết mỉm cười tỏ ra bản thân không sao rất vui khi anh lạc quan như thế:

    – Ừ, em đợi anh. Anh đừng có nuốt lời như những lần trước đó.

    Anh thè lưỡi, trêu cô:

    – Mấy lần đó anh có cố qua mà, chỉ là anh không được khỏe thôi.

    Vuốt má anh, cô hôn nhẹ lên môi anh như chuồn chuồn lướt nước, nhắm chặt mi tiệp cho dòng lệ tuôn nhanh, cô cười khúc khích, chất giọng giòn tan:

    – Vậy thì lần này anh phải thật khỏe, em muốn đi biển.

    Đôi tay anh to lớn ấm áp đặt lên má cô, lau đi sự đau buồn đang dần nuốt trọn trái tim cô. Văn Long không biết sao làm cho Linh thôi không khóc nữa, anh thật sự thấy bản thân vô dụng từ khi quen cô cho đến nay, chưa bao giờ anh làm cho cô cười nhiều chỉ toàn mang nước mắt đến thôi:

    – Ngoan, đừng khóc nữa, đợi khi nào đủ tuổi chúng ta liền lấy nhau, anh đi làm em ở nhà nội trợ, khi đó anh sẽ biến em thành người phụ nữ hạnh phúc nhất.

    Nghe anh nói đến đây tim cô dường như đã vỡ rồi, cổ họng như có cục nghẹn chặt lại tiếng nói của cô, cả người Linh nhào về trước ôm chặt lấy anh, cô sợ lắm. Sợ khi buông tay ra, Long sẽ biến mất, sẽ rời xa cô mãi mãi.

    – Được, em chỉ khóc lần này nữa thôi.

    Xoa đầu cô, anh mệt mỏi hôn lên trán cô, yêu thương, sủng nịnh ôm chặt cô vào lòng, đôi môi khô nứt của anh hé mở một nụ cười, một chiếc hôn đầy thắm thiết lên môi cô, muốn cùng cô hòa làm một. Muốn cùng cô đi hết cả quãng đường dài phía trước, nhưng anh hiểu bản thân của mình lúc này.

    Anh không thể thực hiện lời hứa, không thể che chở cho cô suốt đời, không thể biến cô trở thành người hạnh phúc nhất, không thể cùng cô xây tổ ấm và đi leo núi cùng cô vào ngày mai được. Thế nhưng anh không khóc, anh chỉ có thể để bản thân thật thoải mái, để cho cô thấy anh sẽ giữ lời, ngày mai khi cô mở mắt ra chắc chắn anh đã ở trước nhà đợi cô. Cùng cô đi đến nơi nào chỉ có hai người.

    Ghì chặt cô trong lòng, anh muốn trách sao ông trời bất công, tại sao luôn cướp đi những thứ của anh. Tại sao luôn khiến những người yêu thương anh phải đau khổ. Văn Long hít vào một hơi như muốn lưu giữ lấy hương thơm cuối cùng của cô, anh xoa đầu cô và bảo:

    – Tối nay về nhà ngủ thật ngoan, sáng ngày mai chuẩn bị đồ thật đẹp. Anh không muốn đi chơi với cô bé xấu xí đâu.

    Nhật Linh đồng ý, nghéo tay nhau làm lời thề, tối nay cô sẽ ngủ ngon và sáng mai anh phải đến. Văn Long ngáp dài:

    – Anh buồn ngủ quá!.

    Cô cười nhu mì, đắp chăn qua ngực anh sau khi đỡ lưng cho anh nằm xuống thật ngay ngắn thoải mái, Linh nắm lấy tay Long:

    – Em đợi khi anh ngủ rồi sẽ đi, như vậy mới chắc chắn được anh không bỏ em lại.

    Nụ cười hiền lành, ấm áp trong tia nắng ấm ngoài cửa sổ, vẻ mặt nhợt nhạt mệt lữ của anh đã cố gượng, hôn lấy mu bàn tay cô. Long nhắm mắt, thở đều và thiêm thiếp ngủ.

    Đợi đến khi anh ngủ say, cô bật khóc nức nở, lao ra khỏi phòng, cô biết những lời anh nói đều là giả dối, cô muốn ở lại muốn được nhìn anh đến khi nhịp đập và hơi thở cuối cùng biến mất. Nhưng Nhật Linh không thể, tha thứ cho sự yếu đuối, ích kỷ của cô, cô không đủ cam đảm, đủ mạnh mẽ để nhìn anh bị tử thần cướp mất.

    Cô lao đi trên con đường vắng người, cứ chạy, cứ đi và cứ khóc.

    Cho đến khi màn đêm buông xuống, những con người trẻ tuổi tràn trề đầy nhựa sống đang dần giết chết mình vào những cơn thuốc phiện, những cuộc đua xe bán sống bán chết. Cô bặm chặt môi, nắm đấm trong tay mắng lỗi định mệnh, người tốt cần sống lại chẳng có thời gian, kẻ không cần mạng lại có thời gian quá nhiều!.

    Sáng hai hôm sau.

    Tuy trễ nhưng anh đã giữ lời hứa, đã cùng cô đi biển, đã cùng cô hưởng thụ từng cơn gió mặn. Nhưng vì sao nước mắt cô vẫn cứ rơi, cứ tuôn xối xả, vẫn đau tâm như muốn chết đi?.

    – Long, em rất yêu anh. Em xin lỗi.

    Bàn tay cô hướng ra biển, tay khẽ mở nhẹ, một làn gió cùng sóng biển lưu chuyển thổi bay đám tro bụi màu xám mịn màng trên tay cô, làn khói bụi ấy bay lên không trung uốn lượn vài vòng như lời chào vĩnh biệt.

    – Long đã yên nghỉ rồi, người từ cát bụi nên trở về cát bụi. Con đừng quá đau lòng.

    Mẹ của Long sưng tấy hai mắt không khác chi cô, nhưng bà vẫn cố gắng nở nụ cười trấn an Linh, cô nhìn bà, vẻ mặt đau khổ của người đầu bạc tiễn kẻ tóc xanh, sự mất mát của bà lúc này chắc chắn còn điếng tâm hơn cô. Nhật Linh ôm lấy bà, hai người ôm lấy nhau cố gượng cười trấn an nhưng đôi mắt ai cũng không giấu được sự tan thương, nỗi nhớ nhung tha thiết.

    Trước khi đi, anh chỉ kịp nói với mẹ:

    – Nhắn với Nhật Linh giúp con, con lại thất hứa với em ấy rồi, con xin lỗi. Thật sự con không muốn chết con muốn được cùng em ấy…

    Lời anh chưa dứt, tử thần đã nhẫn tâm cắt đi sự sống của anh. Tim Long đã đến lúc ngừng đập, trên màn hình chỉ còn một đường dài lãnh đạm làm người mẹ già đấm ngực khóc thét, cả người kích động bất tỉnh bên xác con trai chưa tròn mười tám tuổi.

    Thực tại.

    Trời tạnh mưa, cô choáng váng tỉnh dậy, cả người bị đất ướt làm bẩn, gió lạnh vẫn cứ thổi làm người cô lạnh buốt, đang định đứng dậy nhưng cả người không còn sức lực nữa. Cô cười nhạt trong lòng, thật sự cô chỉ muốn nằm luôn ở dưới đất, nằm ở bên cạnh anh.

    – Ngốc, sao em không biết thương bản thân gì cả vậy?.

    Nhật Linh bất ngờ ngước nhìn, liền thấy vẻ mặt cau có của anh, bàn tay vững vàng ẵm lấy cô lên, đặt vào lòng ủ ấm, mắt cô mở to ra nhìn anh đầy ngạc nhiên lẫn vui mừng. Anh bất giác nhìn vào ánh mắt cô, cóc yêu và đầu:

    – Em như vậy ba mẹ sẽ lo lắm!.

    Bĩu môi:

    – Bà mẹ ghẻ và người cha tồi tệ đó quan tâm đến em sao? Có phải anh ngủ lâu quá riết lú không?.

    Phùng mang trợn má, cô khẽ trách anh làm anh bật cười nắm lấy tay cô:

    – Em phải biết trân trọng cuộc sống chứ, làm điều ngốc như vậy thì ai sẽ chịu trách nhiệm đây.

    Ngây thơ mà đúng hơn là chỉ định một cách trắng trợn:

    – Anh.

    Rồi cô khẽ nhìn xuống phía dưới chân, thân xác lạnh toát, khuôn mặt trắng bệch quen thuộc, bờ môi tím ngắt, cô khẽ thở dài, mím môi thành đường chỉ dài. Đưa mắt nhìn anh đầy trìu mến.

    Sau đó Linh nắm tay Long, miệng ríu ro như con két bị lột lưỡi, nhảy chân sáo hồn nhiên theo bước chân anh khuất dần sau hàng cây bằng lăng tím. Từ đâu đó vẫn còn vọng lại những âm thanh vui tai nhưng khiến người nghe lạnh gáy, dựng ngược lông tơ:

    – Này, anh hứa những gì còn nhớ không?.

    – Ôi, anh quên rồi. Em biết đó anh ngủ lâu quá riết lú mất tiêu rồi!.



    Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về ?
Infiniti Property Corporation Vùng: Melbourne. Phone: 9086 3999
Xem thêm

Article sourced from XALUAN.


Để lại Tên và mobile, chúng tôi sẽ tìm cho bạn những nhà cung cấp dịch vụ tốt nhất.

TÌM DỊCH VỤ