Tự hào vì cha mẹ chồng tôi

18:35' 30-10-2015
Từ khi chồng tôi về nhà, nhất nhất những việc mà trước đây tôi làm, bố mẹ chồng tôi đều sai anh làm tất. Chồng tôi cay cú lắm vì cho rằng bây giờ lại phải hầu hạ vợ. Thế nhưng lại không dám trái lời bố mẹ.


    Giờ đây, nhìn 2 đứa con đang trèo lên cổ bố để chơi cưỡi ngựa tôi không khỏi sung sướng. Bố mẹ chồng tôi dù đã khuất núi nhưng chắc cũng đang mỉm cười. Bởi tôi biết ông bà luôn mong mỏi cho gia đình tôi được hạnh phúc.

    Trước đây, nếu không nhờ có bố mẹ chồng tôi ra tay giúp đỡ, thì cái gia đình nhỏ bé của tôi đã chia năm sẻ bảy rồi. Làm gì có được những giây phút đầm ấm và sum vầy như bây giờ nữa.

    Chồng tôi vốn là dân lái xe nên suốt ngày đi đây đi đó. Ai cũng cho rằng cánh lái xe thì đi đâu cũng có bồ bịch và đủ trò trai gái nhưng tôi tin rằng bố mẹ anh gia giáo như vậy, anh vốn hiền lành nên chắc không bị những tệ nạn đó lôi kéo. Tôi quyết định lấy anh sau 2 năm tìm hiểu. Nói là tìm hiểu nhưng người mà tôi tìm hiểu cặn kẽ không phải là chồng tôi, mà là bố mẹ anh.

    Bởi anh thường đi làm vắng nhà nên chẳng mấy khi chúng tôi gặp nhau. Tôi chủ yếu sang nhà giúp đỡ bố mẹ anh những việc lặt vặt vì bố mẹ anh già rồi lại chỉ có hai ông bà sống với nhau. Các cụ vốn là nhà giáo về hưu nên sống thanh đạm lắm. Tôi quý và yêu cảnh sống bần hàn nhưng vô cùng hạnh phúc của bố mẹ anh.

    Thế nhưng lấy chồng được 3 năm thì tôi mới phát hiện ra anh cũng có bồ như bạn bè đồng nghiệp của anh. Anh ngoại tình ở tận miền Nam với một con bé bán quán cà phê vườn. Thế nên những chuyến đi của anh dài hơn và thi thoảng anh mới ghé về thăm nhà. Từ khi tôi biết tin tôi sụp đổ vì thất vọng. Anh đâu biết được là với đồng lương ít ỏi mà anh gửi về cho tôi, tôi đã phải chạy đôn, chạy đáo kiếm thêm tiền để chăm sóc bố mẹ chồng. Bởi bố mẹ già rồi, tiền thuốc nhiều hơn tiền cơm. Đã thế thỉnh thoảng trái gió trở trời lại lên cơn ốm nặng phải vào viện. Một tay tôi vừa nuôi con nhỏ vừa chăm sóc bố mẹ già, vất vả đủ đường.

    Tôi tự hào vì bố mẹ chồng tôi

    Hỏi làm sao mà tôi có được những giây phút nào để nghĩ đến riêng mình được. Về nhà tối mịt, tắm gội qua quýt để sáng mai còn hộc tốc đi làm. Tôi còn không cho phép mình được một hôm nằm nướng thêm 5 – 10 phút thì làm gì còn có lúc nào nghĩ đến chuyện làm đẹp hay trau chuốt cho mình.

    Còn anh đã quen nhìn những cô gái bóng mượt và hở hang, vồn vã chào đón! Thế nên lúc về nhà nhìn vợ cứ như nhìn thấy giẻ rách vắt ở bờ rào. Anh chán cảnh nhà nheo nhóc, bố mẹ ốm đau, vợ thì rũ rượi. Nên cứ về nhà hôm trước là hôm sau đã đi ngay.

    Biết chuyện chồng ngoại tình, tôi cũng đã cố hết sức để níu kéo nhưng cảm giác chồng tôi như cánh diều bay cao, chỉ chực cắt dây để không quay về nữa. Tôi đau khổ nhưng cũng nghĩ đến chuyện phải ly hôn vì chồng tôi quá dứt khoát. Tôi bơ vơ không biết bấu víu vào đâu.

    Đột nhiên, tôi nghe tin chồng tôi chuyển công tác. Anh không làm lái xe nữa mà vào làm bảo vệ ở trường ngày xưa bố mẹ tôi dạy. Tôi không biết được sự tình như thế nào chỉ biết rằng sau này cô chồng mới kể cho tôi nghe: "Bố mẹ chồng mày thế mà ghê lắm đấy! Hôm đó chồng mày về lúc mày đi làm rồi, ông bà gọi nó vào nói cho một trận. Đến tao người ngoài mà còn chảy nước mắt luôn ấy! Ông bà bảo là nếu chồng mày đòi ly hôn thì ông bà treo cổ chết luôn vì thấy nhục nhã quá! Từ trước tới nay, con Hoa nó chăm sóc lo lắng cho cái nhà này, mà chưa bao giờ nó kêu ca phàn nàn tí nào! Còn anh lấy oán báo ân. Anh chưa chăm bố mẹ ngày nào mà cũng không biết cách cư xử! Anh muốn bố mẹ anh cắn lưỡi tự tử ở đây không?"

    Hóa ra là vậy! Dù có hờ hững với vợ nhưng chồng tôi không thể nào bỏ mặc bố mẹ được. Bố mẹ chồng tôi không bao giờ nói ra điều gì với tôi, nhưng tôi biết từ khi phát hiện ra chồng tôi ngoại tình ông bà chu đáo với tôi hơn rất nhiều. Nhất nhất cái gì trong nhà cũng phải" "Để tao bảo mẹ Hoa". Ăn cái gì ngon cũng cất phần cho tôi một ít…

    Trong nhà hễ tôi và chồng tôi có tranh cãi gì thì tôi biết rằng bố mẹ chồng sẽ luôn về phía tôi, ủng hộ tôi. Nhiều khi chồng tôi còn phải thốt lên: "Chẳng hiểu là vợ tôi cho bố mẹ ăn bùa mê gì mà cái gì cũng bênh con dâu!".

    Từ khi chồng tôi về nhà, ông bà bắt chồng tôi dậy từ sáng sớm rồi nấu nướng cho cả nhà. Chiều về đi làm về thì lại phải đi chợ rồi tắm giặt cho con. Thậm chí ăn cơm xong, ông bà cũng bắt anh rửa bát, còn tôi không được làm gì cả. Nhất nhất những việc mà trước đây tôi làm, bố mẹ chồng tôi đều sai anh làm tất. Chồng tôi cay cú lắm vì cho rằng bây giờ lại phải hầu hạ vợ. Thế nhưng lại không dám trái lời bố mẹ.

    Lúc đầu tôi không hiểu ý tứ của bố mẹ chồng, nhưng sau này tôi nhận ra rằng ông bà đang dạy dỗ lại con trai. Phải để cho chồng tôi khổ cực, làm những việc mà lúc vắng chồng tôi vẫn làm thì chồng tôi mới thấm thía sự vất vả của tôi. Quả thật là được một tuần thì chồng tôi lăn đùng ra ốm. Ông bà mới thủng thẳng nói: "Đấy, anh thấy chưa, có làm thì mới biết. Ở nhà chồng mấy năm nay, con Hoa nó vất vả chăm chút cho cái nhà này như thế nào! Anh đừng thấy cái vẻ bên ngoài mà quên mất giá trị cốt lõi ở bên trong!".

    Tôi cảm động vì những sự chăm sóc và quan tâm của bố mẹ chồng tôi. Và điều quan trọng là chồng tôi cũng thay đổi. Anh thấy tôi vất vả và biết chia sẻ với tôi nhiều hơn.

    Chồng tôi tỉnh ra và từ đó thay đổi thái độ hẳn với tôi. Anh trở nên chăm chút và lo lắng cho tôi hơn. Gia đình tôi hòa thuận từ ngày đó cũng nhờ có sự can thiệp thâm thúy của bố mẹ chồng.

    Nhìn gia đình đầm ấm như ngày hôm nay, tôi thầm biết ơn và tự hào vì bố mẹ chồng mình.



    Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về ?
Diabetes Victoria Vùng: Carlton. Phone: 0413 642 895
Xem thêm

Article sourced from VIETGIAITRI.


Để lại Tên và mobile, chúng tôi sẽ tìm cho bạn những nhà cung cấp dịch vụ tốt nhất.

TÌM DỊCH VỤ