Tình yêu thinh lặng

Khi những chòm sao thì thầm với người chị của chúng bằng tiếng thâm trầm bao la mà tai người không nghe nổi, chúng nói về điều gì? Phải chăng bóng đêm đã hiểu hết nỗi cô đơn của con người và như một người mẹ hiền từ, bóng đêm kể lại nỗi khổ ấy cho những vì sao và mặt trăng? Những tinh cầu lấp lánh đang tâm sự về điều gì, nếu không phải là tình yêu con người sao càng lúc càng trở nên bất ổn?

Hãy học những vì sao và mặt trăng cách chúng thương yêu nhau: chúng không cần “thiết kế” bầu trời, chúng sáng một cách tự nhiên, đẹp một cách tự nhiên, và lặng lẽ nữa. Có khi nào bạn hồi nhớ tình yêu của mình và nhận thấy rằng nó quá ồn ào?
Trên bầu trời đêm, những ngôi sao chuyện trò bằng ngôn ngữ lấp lánh ấy, chúng đâu cần người đời biết tới. Vậy chúng ta khi yêu, cũng đâu cần ai phải trông thấy, nhìn vào, hiểu và khâm phục? Tôi không biết điều này có làm mất lòng ai không, nhưng tôi cảm thấy thế hệ bây giờ yêu như một cuộc trình diễn, phải có khán giả, phải có đèn sân khấu, phải có loa phóng thanh, phải đông người chứng kiến từ đầu đến khi vở diễn hạ màn (và còn bàn tán râm ran sau đó nữa). Tình yêu đích thực không bao giờ lên sân khấu cả.
Một chuyện tình không thể kể lại, hoặc chỉ được những vì sao kể cho nhau trong bóng đêm hiền từ, là chuyện tình đẹp nhất và sâu đậm nhất.

Article sourced from DEP.
