Tình yêu của mẹ gửi gắm cho cậu con trai qua những hạt gạo xấu xí

Dù có phải đi ăn xin cũng muốn cho con tôi được ăn học đầy đủ
Đó là năm cậu vào học tiểu học, ngôi trường mà cậu bé theo học là ngôi trường bán trú, vì thế buổi trưa tất cả học sinh đều ở lại ăn trường ăn trưa. Nhưng mỗi tháng gia đình học sinh phải nộp cho nhà trường 10 cân gạo.
Như mọi lần cứ vào đầu tháng là người mẹ lại chân thấp chân cao, lê từng bước vào phòng giáo vụ để nộp gạo cho nhà trường để cho con đi học. Nhưng lần nào cũng vậy, bà chỉ toàn nộp những hạt gạo xấu xí, đen ngòm. Sau vài lần thầy nhắc nhở nhưng bà vẫn vậy, vẫn mang đến bao tải có cả hàng trăm loại gạo xen lẫn lộn.
Bữa đó thầy giáo vụ bực tức quát lớn:
“Bà làm mẹ kiểu gì vậy, có biết thương con không mà mang những hạt gạo xấu xí đó đến đây? tiết kiệm thì cũng vừa phải thôi, thứ gạo này người lớn còn khó ăn chứ đừng nói là trẻ nhỏ”.
Người mẹ ngượng ngùng cố nói: ” Mong thầy nhận cho lần này, thầy giúp nhà tôi với”.
“Mấy lần trước tôi đã nhận cho rồi. Lần này tôi kiên quyết không nhận đâu. Hôm sau chị không đến nộp lại thì con chị sẽ phải buộc thôi học”, thầy giáo mặt lạnh không thèm ngẩng đầu lên nhìn bà nói lớn.
Nghe đến hai từ “thôi học” người mẹ hoảng sợ cứ thế hai hàng nước mắt rơi lã chã. Tiếng khóc ngày một to hơn khiến thầy giáo phải nhìn lên và hỏi:
“Chị có sao không vậy? Hôm sau mang gạo đến nộp bù là được rồi, sao còn đứng đó khóc lóc?”
Lúc này bà kéo ống quần lên để lộ đôi chân dị dạng của mình, một bên chân đã teo lại bà nói:
“Vì đôi chân này mà tôi chẳng thể làm gì, bao gạo với đủ các loại hạt gạo xấu xí đó là tôi đi xin ăn cả tháng mới có”.
Thì ra sau vụ tai nạn lần đó, đôi chân của bà không thể đi lại dễ dàng như trước nữa, vì thế bà đi đến đâu xin việc nhưng cũng bị người ta từ chối. Bất lực bà đành đi xin ăn để nuôi cậu con trai ăn học. Từ sáng sớm bà đã xách bị đi xin cho đến khi tối mịt mới trở về. vì bà không muốn hàng xóm biết được sẽ khiến con trai bà xấu hổ vì bà.
Nhiều lần thấy mẹ ra khỏi nhà từ sáng sớm đến tối mịt mới trở về, cậu con trai đã muốn xin mẹ cho nghỉ học vì không muốn mẹ phải khổ. Nhưng khi đó bà lại an ủi động viên cậu bé:
“Chỉ cần con học hành chăm chỉ thì những vất vả bấy nhiêu của mẹ cũng không là gì con trai ạ”. Với cậu mẹ luôn là chỗ dựa tinh thần để cậu cố gắng học tập chăm chỉ, để đạt được thành tích học tập cao nhất.
“Nếu thầy không nhận thì con trai tôi sẽ thất học mất. Tôi dù có phải đi ăn xin cũng muốn cho con tôi được ăn học đầy đủ, xin thầy giúp cho. Xin thầy đừng nói chuyện này cho con trai tôi biết. Tôi không muốn thằng bé phải suy nghĩ về mẹ nó.”, người mẹ bình tĩnh nói tiếp.
Từng lời nói của bà khiến người thầy giáo nghẹn ngào không sao tả xiết, trên đường đi làm về hôm đó ông cứ suy nghĩ mãi:
“Thì ra trong bao tải đó không phải là những hạt gạo xấu xí của một bà mẹ đi xin ăn mà chất chứa trong đó là tình yêu bao la của người mẹ gửi gắm qua những hạt gạo đó”.

Article sourced from XALUAN.
