Tôi nhớ đến anh bởi nước da tuyệt đẹp của anh có màu cớm nắng, bởi thức khuya nhiều, thức khuya nhiều bởi nghiện cà phê, nghiện cà phê bởi anh cần thứ chất kích thích ấy để tìm đến cảm giác hưng phấn muốn làm cái gì đấy, để trốn khỏi cảm giác tồn tại vô nghĩa trên cõi đời này.

ảnh minh họa
Nhưng mà do lạm dụng cà phê, thường xuyên quá liều, mà cuộc đời này về cơ bản đúng là vô nghĩa thật, nên thường lúc đêm khuya về sáng anh bị say cà phê, tức là rất muốn làm cái đếch gì đấy mà lại đếch biết phải làm cái đếch gì. Và thế là vào cái giờ đó, như một bóng ma, với nước da của một xác chết, tái nhợt, lử đử, đếch biết làm gì, anh thường tìm đến tôi.
Tôi ân cần mời anh điếu thuốc.
- Nào, có chuyện gì? Tôi nói.
- Nào có chuyện gì! Anh nói.
- Thì nói về chuyện chẳng có gì, tôi nói.
- Chẳng có gì để nói, anh nói.
- Thì nói về chuyện chẳng có gì để nói, tôi lại nói.
- Thì rõ là chẳng có chuyện gì để nói về chuyện chẳng có gì để nói, anh lại nói, một cách đầy ngoan cố.
Anh trầm ngâm rít thuốc mơ màng, tâm trạng, rõ ràng là anh có tâm sự gì đấy, rõ là phải có gì đấy để nói chứ.
- Suy cho cùng, thực ra, anh ngập ngừng, chẳng có gì để mà nói.
- Suy cho cùng, thực ra, tôi nói một cách đầy ẩn ý, khi người ta ngập ngừng nói thực ra chẳng có gì để mà nói, nghĩa là người ta đang gây tò mò đầy ẩn ý.
Anh trầm ngâm hơn chút nữa, rít thuốc mơ màng hơn nữa, lờ đờ rất kiểu cách, mồ hôi lấm tấm trên trán, dù trời khá lạnh.
- Tôi chẳng có ẩn ý gì cả, tôi bị mất ngủ do tác dụng phụ của chất cafein, tôi nghiện cà phê, anh nói.
- Tôi tưởng tác dụng chính của cafein là làm mất ngủ?
- Nếu anh muốn nghĩ vậy thì nó là vậy, anh nói vẻ bực mình.
- Vậy đừng uống cà phê nữa, tôi nói.
- Cuộc sống sẽ như thế nào nếu thiếu cà phê? Anh kinh ngạc và lo lắng rướn mày giương hai hốc mắt đen ngòm mất ngủ nhìn tôi. Ấy là tôi đoán thế, chứ tôi không chắc anh có nhìn thấy tôi hay không, tôi nghĩ chứng mất ngủ phần nào cũng giống như mộng du, người ta tỉnh thức lẫn lộn vậy thôi.
- Cuộc sống sẽ thế nào ư, tôi nói, cuộc sống sẽ bình thường, êm ái, như một giấc ngủ êm ái chẳng hạn.
- Sao phải ngủ? Tôi không muốn ngủ, tôi không buồn ngủ, tôi không muốn cuộc sống sẽ giống như một giấc ngủ dài. Anh nói. Trong lúc anh nói dường như tôi thấy hai mí mắt thâm quầng của anh có được vén lên đôi chút, nhưng tôi không chắc lắm, có điều gì gần như vậy thôi.
- Nhưng dù sao, rồi đến một lúc nào đó, anh cũng sẽ phải ngủ chứ? Tôi rụt rè nói.
- Có thể, tôi sẽ cố gắng ngủ sớm, vào lúc trưa mai, sau bữa tối. Anh uể oải nói, có phần miễn cưỡng, sau khi ném về phía tôi một cái nhìn đầy khinh bỉ, ấy là tôi đoán thế.
- Sau bữa tối? - Tôi kinh ngạc hỏi.
- Vâng, anh đáp với vẻ ghê tởm và mỉa mai, nhưng nếu anh thích gọi nó là bữa trưa cũng được, nói chung là tùy, tôi không quan tâm đến tên gọi của những hành vi bản năng, những động từ, nó khiến tôi nghĩ đến những động vật cấp thấp, lũ gia súc, chúng được quy định bữa sáng, trưa, chiều, tối, và người ta, đôi khi hoặc thường xuyên, anh biết không, thường xuyên đánh lừa chúng. Họ thắp đèn để lừa lũ gà đấy, chúng ăn suốt cả đêm, và chúng nghĩ đó là bữa điểm tâm sáng.
- Lẽ ra người ta không nên đánh lừa chúng bằng đèn điện nhỉ, tôi nói, lẽ ra họ nên cho chúng uống cà phê thì hơn.
Anh thực hiện một động tác khá phức tạp, ngôn ngữ cơ thể này được tôi phiên dịch ra là thể hiện sự đồng tình, gần như ngược lại một cái nhún vai, phủ định của phủ định. Ánh mắt anh dịu lại, nhìn tôi đầy trìu mến, đấy là tôi đoán vậy. Sau hoạt động mang tính chất tích cực nhất từ đầu cuộc trò chuyện, anh lại bắt đầu trở nên mơ màng, tái nhợt, và u sầu hơn bao giờ hết.
- Tôi thú thật, anh nói với một vẻ chân thành, tôi không thể hiểu nổi tại sao người ta lại phải cố gắng làm cái này cái nọ, vào cái lúc đầu giờ chiều của họ. Thời điểm đó luôn quá sớm để bắt đầu làm cái gì đó, quá muộn để kết thúc cái gì đó. Đó là một thời điểm tồi tệ trong ngày.
- Vậy họ nên làm gì? Tôi băn khoăn.
- Họ chẳng nên làm gì cả, anh đáp, theo tôi họ nên ngủ, hoặc là uống cà phê cho tỉnh ngủ.
- Vậy tóm lại là nên ngủ hay nên thức?
- Cũng còn tùy, anh nhún vai, lần này là một cái nhún vai thuần túy, thể hiện một sự thận trọng mang tính học thuật, và hoàn toàn nghiêm túc.
- Còn tùy cái gì? - Tôi gặng hỏi.
- Tùy vào việc người ta có buồn ngủ hay không, đã uống cà phê hay chưa, uống đủ liều hay chưa, hay là đã quá liều...
- Buồn ngủ thì sao không buồn ngủ thì sao? - Tôi quyết hỏi đến cùng.
- Thì nên ngủ hoặc ngược lại, uống cà phê cho tỉnh ngủ chứ sao, anh đáp lại vẻ bực mình.
- Ý tôi là, mẹ kiếp, tôi sẽ ngắt ra làm hai câu hỏi, trước tiên, nếu họ buồn ngủ thì sao nào?
- Thì ngủ, hoặc thức, uống cà phê hoặc không, còn tùy vào việc...
- Stop! - Tôi gần như quát lên - Đủ rồi đấy, trả lời kiểu đấy thì bằng không.
- Những kẻ không uống cà phê như anh luôn có một lối tư duy rất cứng nhắc, ấu trĩ, rập khuôn, tôi hoàn toàn có thể hiểu được! - Anh nhìn tôi vẻ cảm thông, đấy là tôi đoán vậy. Nhưng điều này lại càng làm tôi điên tiết.
Tôi nhìn anh với ánh mắt hình viên đạn, đấy là tôi đoán vậy thôi, chứ thực tình tôi cố diễn tả ánh mắt căm ghét, như một diễn viên, tôi đang diễn. Tập trung toàn bộ sự căm ghét vào thị lực, với đôi mắt nheo lại, hướng nhãn lực tập trung qua hàng mi mắt lưa thưa, hướng về phía kẻ ương gàn kia. Như thể đâu đó đang đặt một chiếc máy quay, và cả ê kíp làm phim đang đứng sau đó, như thể điều này đã xảy ra, đã là những hình ảnh trên màn ảnh, trong rạp, và có rất nhiều khán giả đang dán mắt vào ánh mắt căm ghét của tôi, được quay cận cảnh, đặc tả một cách tuyệt vời, choán hết cả màn ảnh.
Và anh, kẻ vừa mới trở nên xa lạ kia, cho dù đang hứng chịu ánh mắt điên tiết của tôi, vẫn hiện lên với một dáng vẻ hồn nhiên vô tội, như một viên ngọc bích xanh lơ, cứng đầu cứng cổ, nhợt nhạt tuyệt vời, bao dung và độ lượng, không một chút mảy may nghi ngờ về sự đúng đắn của mình, không một phút nào. Tôi quyết định sẽ không thèm nói chuyện với anh nữa, không thèm gặp. Tôi quyết định sẽ trừng phạt anh. Tôi im lặng, như một cách tiễn anh ra cửa.
- Tôi vẫn nghĩ, anh nói trước khi tạm biệt, anh nên bắt đầu tập uống cà phê đi.
- Cám ơn, tôi sẽ suy nghĩ về điều đó, tôi nói.
Cánh cửa khép lại, anh mờ dần trong màn sương sớm mùa đông, nhợt nhạt hơn bao giờ hết, rồi tan biến. Tôi nghĩ mình sẽ sớm quên đi chuyện bực mình này. Mà chuyện này, suy cho cùng, là chuyện quái gì? Tôi không biết. Thực ra, chuyện chẳng có gì để mà nói.
Thế nhưng, tôi biết tôi sẽ nhớ đến anh, vào những đêm mất ngủ.

