Chuẩn bị ký giấy tái hôn hôn với chồng cũ nhưng tôi vội buông bút khi nhận được một cuộc gọi

01:55' 04-01-2026
Tôi chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ đứng trước Ủy ban nhân dân phường lần thứ hai, vẫn là với người đàn ông ấy, nhưng lòng dạ thì đã khác xưa rất nhiều. Lần đầu đến đây, tôi nắm tay anh, trong lòng có chút hồi hộp xen lẫn hy vọng. Lần này quay lại, tôi chỉ thấy mệt mỏi. Người vẫn vậy, nơi vẫn vậy, chỉ có niềm tin trong tôi là đã không còn nguyên vẹn nữa.


    Tôi và chồng cũ quen nhau qua người quen giới thiệu. Không phải kiểu yêu đương say đắm, cũng chẳng có những lời thề non hẹn biển. Chỉ đơn giản là thấy anh hiền, có công việc ổn định, nói năng đàng hoàng, đối xử với tôi cũng tử tế. Khi đó tôi nghĩ, hôn nhân có lẽ chỉ cần vậy là đủ. Đến tuổi thì lấy chồng, bố mẹ giục giã, bản thân cũng không muốn mãi lưng chừng, thế là cưới.

    Cuộc sống sau hôn nhân ban đầu khá yên ả. Chúng tôi sống chung với mẹ chồng. Bà đã về hưu, là người hiền lành, dễ tính. Tôi đi làm cả ngày, việc nhà gần như bà lo hết. Khi tôi mang thai, bà càng chăm chút hơn vì sợ tôi động tay động chân nhiều ảnh hưởng đến con. Có lúc tôi nghĩ mình may mắn, không phải ai làm dâu cũng gặp được mẹ chồng như vậy.

    Ngày tôi sinh con trai, bà là người lo toan từ A đến Z. Cả tháng ở cữ, từng bữa ăn, giấc ngủ của tôi đều do bà để ý. Mẹ ruột tôi chỉ lên vài hôm rồi về, vì thấy tôi có mẹ chồng chăm sóc chu đáo. Tôi thật lòng biết ơn bà, cũng từ đó mà coi bà như mẹ ruột của mình.

    Mẹ chồng đối xử với tôi như con ruột. (Ảnh minh họa)

    Mẹ chồng đối xử với tôi như con ruột. (Ảnh minh họa)

    Nếu mọi chuyện dừng lại ở đó, có lẽ cuộc hôn nhân này đã không kết thúc bằng ly hôn. Nhưng rồi chồng tôi bắt đầu sa vào cờ bạc. Ban đầu chỉ là vài lần chơi cho vui, sau đó là những đêm về muộn, tiền trong nhà vơi dần mà không rõ lý do. Tôi hỏi thì anh cáu gắt, tôi khuyên thì anh hứa hẹn. Những lời hứa ban đầu còn khiến tôi hy vọng, nhưng về sau chỉ khiến tôi thêm thất vọng.

    Chúng tôi cãi nhau ngày một nhiều. Có những đêm tôi ôm con khóc trong phòng, tự hỏi mình đã sai ở đâu. Tôi từng nghĩ đến con, nghĩ đến mẹ chồng, rồi lại tự nhủ thôi thì nhẫn nhịn thêm chút nữa. Nhưng đến khi anh nợ nần chồng chất, gia đình không còn chút bình yên nào, tôi biết mình không thể chịu đựng thêm được nữa.

    Ngày ra phường ký giấy ly hôn, lòng tôi trống rỗng. Anh không đưa cho tôi đồng nào tiền nuôi con, cũng không nói lời xin lỗi. Tôi không bất ngờ, chỉ thấy buồn. Mẹ chồng là người đau lòng nhất. Bà nắm tay tôi, mắt đỏ hoe, nói nhỏ:

    - Mẹ xin lỗi con, là mẹ không dạy được nó.

    Nghe câu ấy, tôi nghẹn ngào. Tôi chưa từng trách bà, bởi bà là người khổ tâm nhất trong chuyện này.

    Sau ly hôn, tôi một mình nuôi con. Ban ngày đi làm, tối về chăm con, cuộc sống tuy vất vả nhưng bình yên hơn trước. Mẹ chồng vẫn thường xuyên qua thăm cháu, vẫn gọi tôi là con, vẫn quan tâm như khi tôi còn là dâu trong nhà. Vì tình nghĩa đó, tôi chưa bao giờ cắt đứt liên lạc với bà.

    Còn chồng cũ, thỉnh thoảng anh đến thăm con.

    Sau ly hôn, tôi nuôi con. (Ảnh minh họa)

    Sau ly hôn, tôi nuôi con. (Ảnh minh họa)

    Thời gian trôi qua, anh tỏ ra chín chắn hơn, nói rằng đã biết sai, muốn làm lại từ đầu. Anh bảo muốn cho con một gia đình trọn vẹn. Bố mẹ tôi cũng khuyên:

    - Con còn nhỏ, thiếu bố sẽ thiệt thòi lắm.

    Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, giữa lý trí và tình thương dành cho con, cuối cùng tôi mềm lòng.

    Tôi tự nhủ, thôi thì cho anh thêm một cơ hội, cũng là cho con một cơ hội. Tôi không còn yêu anh, nhưng tôi sợ nếu sau này tái giá, người đàn ông khác chưa chắc đã thương con tôi thật lòng. Nghĩ vậy, tôi đồng ý đi làm thủ tục tái hôn.

    Ngày đứng ở trụ sở UBND phường, khi sắp ký vào giấy tờ, điện thoại tôi bỗng reo lên. Là mẹ chồng, giọng bà run run trong điện thoại:

    - Con ơi, con đừng tái hôn với nó. Nó còn nợ rất nhiều tiền cờ bạc, hôm nay người ta tìm tới nhà tìm mẹ, mẹ mới biết.

    Tôi sững người. Hóa ra những lời hứa thay đổi chỉ là nói miệng. Chồng cũ đứng cạnh tôi, mặt tái đi, cuống cuồng giải thích:

    - Anh sẽ sửa thật mà, em tin anh lần này thôi.

    Tôi nhìn anh, không giận, cũng không trách, chỉ thấy mệt. Mệt vì đã từng hy vọng, từng tin tưởng, từng vì con mà đánh cược tương lai của chính mình. Tôi không nói gì, lặng lẽ đặt bút xuống, quay người bước ra khỏi ủy ban nhân dân phường.

    Bước ra ngoài, nắng trưa chói chang, nhưng lòng tôi lại nhẹ nhõm lạ thường. Tôi chợt hiểu ra, một gia đình trọn vẹn không chỉ là đủ bố đủ mẹ, mà quan trọng hơn là phải có bình yên. Thà để con lớn lên trong một gia đình không đủ đầy, còn hơn sống trong cảnh nợ nần, dối trá và bất an.

    Tôi chỉ muốn cho con một cuộc sống ổn định, cho bản thân một con đường không phải nơm nớp lo sợ mỗi ngày. Có thể lựa chọn này khiến tôi phải mạnh mẽ hơn, vất vả hơn, nhưng tôi không hối hận. Đôi khi, rời đi không phải vì không còn yêu, mà là vì đã yêu bản thân và con đủ nhiều.



    Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về ?
Robot Building Supplies Vùng: Notting Hill. Phone: 9538 1700
Xem thêm

chuyên các mặt hàng, mefal roof Sheefs 0.47, ms flat bar 6m, falvinised sleeper channel


Article sourced from EVA.

Original source can be found here: https://eva.vn/tam-su/chuan-bi-ky-giay-tai-hon-hon-voi-chong-cu-nhung-toi-voi-buong-but-khi-nhan-duoc-mot-cuoc-goi-c391a657332.html


Để lại Tên và mobile, chúng tôi sẽ tìm cho bạn những nhà cung cấp dịch vụ tốt nhất.

TÌM DỊCH VỤ