Nỗi đau kỷ niệm

16:00' 27-12-2012


    Giây phút này anh đang hạnh phúc với cuộc sống gia đình bên cô ấy và một đứa trẻ.

    Anh! Giây phút này anh đang hạnh phúc với cuộc sống gia đình bên cô ấy và một đứa trẻ. Một hạnh phúc đầy đủ và trọn vẹn phải không anh?

    Em đau xót vô cùng anh biết không bởi tất cả sẽ là của em nếu như mình đừng nông nổi và em đừng giữ cái tôi của mình quá lớn. Khi mình còn bên nhau anh từng nói rằng: "Nếu hai đứa mình không lấy nhau ai đi lấy người khác thì người đó sẽ không hạnh phúc".

    Dù khác nhau về hoàn cảnh, tôn giáo và khoảng cách địa lý nhưng em vẫn yêu và tin tưởng anh. Em yêu anh bằng tất cả tình yêu mà em có, đôi lúc có người chê anh nghèo, em chẳng quan tâm, anh là người ngoại đạo thì anh sẽ học đạo, quê anh xa xôi cũng chẳng sao vì em yêu anh vì hoàn cảnh đặc biệt của anh. Anh không biết ba mình là ai, từ nhỏ anh sống với mẹ và sớm vất vả, thiệt thòi hơn những ngườí khác. Khi em tặng anh bó hoa vào dịp sinh nhật đầu tiên của anh lúc mình mới quen, anh đã nhìn em với ánh mắt rất ngạc nhiên và nhiều cảm xúc. Anh bảo rằng anh chưa từng nhận được sự quan tâm như thế. Lúc đó em thương anh lắm. Em nghĩ tình cảm của em dành cho anh đôi lúc còn vượt xa hơn tình yêu nam nữ. Em thương mẹ của anh và không biết từ khi nào em đã coi bà như mẹ của mình. Em mơ một ngày được ở bên anh, mình cùng chăm sóc mẹ và bù đắp cho tháng ngày vất vả của bà. Em yêu anh vì anh luôn hiểu em muốn gì.

    Em thì nóng tính nhưng bù lại anh là người vô cùng điềm đạm. Anh sẵn sàng ngồi bên chờ em "xả" cơn tức giận và rồi mỉm cười "em nói xong chưa giờ tới lượt anh nói nhé". Anh chỉ nhẹ nhàng nói cho em hiểu, giải thích về sự hiểu lầm của em. Và mình chẳng bao giờ giận nhau lâu hơn một ngày. Mỗi lần như thế chỉ làm chúng ta yêu nhau nhiều hơn. Anh lo lắng khi em bị cảm. Anh lao đi tìm em trong đêm tối trong khi không biết em đang ở đâu chỉ cần nghe người bên đường gọi điện báo tin xe của em bị hư trên đường khi trời đã khuya. Lúc đó có lẽ cả anh và em đều tin rằng không có ngày chúng ta sẽ xa nhau, sẽ đi trên con đường khác nhau. Nhưng khoảng cách tôn giáo là bế tắc giữa chúng ta.

    Thư tình: Nỗi đau kỷ niệm

    Em hy vọng cô ấy sẽ yêu anh nhiều hơn em đã yêu anh (Ảnh minh họa)

    Bốn năm yêu nhau nhưng không thể thống nhất vấn đề khiến cả hai mệt mỏi. Anh dần buông xuôi và không còn nhiều quyết tâm nữa. Em cũng không thể bỏ cái tôi của mình. Rồi tất cả đã thay đổi, em đau đớn muốn nghẹt thở khi bị anh lừa dối, có lẽ anh đã mệt mỏi, anh ra đi khi trong em đang dần hình thành một sinh linh bé nhỏ và cùng với số tiền em đã giúp anh. Em càng đau đớn khi không thể giữ được đứa trẻ. Anh bảo rằng anh phải lo cho mẹ. Em hiểu chứ, em cũng rất thương bà mà. Anh đâu cần phải nói dối em để âm thầm về quê. Để em phải chua xót vì em không muốn nghĩ khác về anh. Em vật vã một mình với nỗi đau thể xác lẫn tinh thần, với vài lời động viên của anh từ một nơi xa lạ. Em mất con, mất anh, mất niềm tin, mất tình yêu...

    Em giận mình vì đã lao vào cuộc tình mới không tình yêu, em nghĩ đơn giản rằng có yêu thật nhiều, yêu chân thành rồi cũng chỉ thế thôi, chỉ cần lấy người yêu mình là đủ. Nhưng giờ em biết mình đã sai. Chẳng lâu sau đó em cũng nghe anh có người yêu mới. Em đau xót trong tim khi nghe anh "khoe" cô người yêu mới 19 tuổi và rất "ga lang" của mình. Người yêu của em! Anh vẫn thế sao? Anh tự hào lắm khi em đang rất đau khổ? Em hỏi anh rằng "chắc là cô ấy yêu anh nhiều lắm?". Anh nói "yêu nhưng không bao giờ nhiều bằng em đã yêu anh". Theo cách gọi của anh em hình dung rằng đó là một cô bé bướng bỉnh, chịu chơi và anh của em sẽ phải chiều chuộng nhiều lắm. Em cười mà nước mắt không thể ngừng rơi. Em yêu anh khi cũng chỉ là cô bé 18 tuổi, cũng bướng bỉnh, vô tư, chưa từng đau khổ vì ai, với tất cả tình yêu trong sáng không biết toan tính giàu nghèo, xe đẹp, xe sang. Em chấp nhận bên anh dù chỉ là đi dạo những buổi tối, không có xe máy mà phải đi bộ. Chỉ cần được hạnh phúc, được yêu thương. Một ngày nào đó được gọi mẹ của anh la "mẹ", được chăm sóc khi anh đau ốm mà không có mẹ ở bên...

    Bây giờ thì chỉ còn là kỷ niệm. Mà có lẽ kỷ niệm đó chỉ có thể làm em đau thôi. Còn anh chắc anh đang rất hạnh phúc bên cô gái "ga lang" ấy. Dù sao cô ấy cũng cho anh một đứa con mà. Câu nói của anh ngày xưa đã đúng với em rồi vì em đã thật sự không hạnh phúc khi ở bên một người khác. Em đã không thể yêu như yêu lần đầu...

    Mình đã không thể đi chung trên một con đường nhưng em vẫn chân thành mong cho anh được hạnh phúc. Em hy vọng cô ấy sẽ yêu anh nhiều hơn em đã yêu anh.

     

    Authors: Hue Tran - Source: 24h



    Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về Giáo dục?
Williamstown High School Vùng: Williamstown. Phone: 9393 9039
Xem thêm

Trường có truyền thống về các chương trình học thuật, âm nhạc, thể thao và nghệ thuật.



Để lại Tên và mobile, chúng tôi sẽ tìm cho bạn những nhà cung cấp dịch vụ tốt nhất.

TÌM DỊCH VỤ