Lầm yêu

15:00' 15-08-2014


    Tôi bỗng trở thành một cô dâu khốn khổ khi bị chú rể không một lời đã bỏ rơi trong ngày cưới. Tôi khóc ngất đi và không thể hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra. Nhưng dù muốn hay không thì đó vẫn là sự thật.

    Yêu lầm

    ảnh minh họa

    Tôi như điên dại. Đám cưới dang dở khiến trái tim tôi tổn thương và không còn niềm tin vào tình yêu. Bố mẹ đã ra sức động viên tôi trở lại cuộc sống bình thường. Tôi luôn cảm thấy cô đơn nhưng không thể đặt niềm tin vào một ai đó.

    Thế rồi, lần đầu tiên gặp người ấy, trái tim nhỏ bé của tôi như đã muốn tan chảy, mỗi lần gặp anh, tôi giống như một người hoàn toàn khác. Có lẽ tôi lại rơi vào lưới tình. Trái tim chai sạn của tôi vốn đã được khóa chặt bấy lâu nay nhưng hình như nó chẳng thể đóng lại khi đối mặt với anh. Sự dang dở trong cuộc tình đầu tiên vẫn còn ám ảnh trong tâm trí tôi. Tôi luôn sợ hãi và chẳng tin vào đàn ông. Nhưng với anh thì khác, trái tim tôi một lần nữa lại rung lên, loạn nhịp. Tôi mong được giáp mặt người ấy biết bao. Nhưng chỉ cần thấy bóng anh từ đằng xa, tôi lại muốn chạy trốn. Tôi biết mình không bao giờ có can đảm bày tỏ tình cảm với một người đàn ông đã có gia đình. Với tôi, chỉ cần có một góc nhỏ trong trái tim anh cũng đủ hạnh phúc lắm rồi.

    Anh là họ hàng của cô bạn chơi thân với tôi và đã có gia đình. Trời đất run rủi thế nào, anh và nhỏ bạn lại rủ tôi chung vốn mở công ty. Tôi muốn gần anh hơn bao giờ nhưng lý trí không cho phép tôi làm thế. Tôi đã từ chối, nào ngờ anh và cô bạn ra sức thuyết phục khiến tôi đành chấp nhận. Dù đã hết sức kiềm chế bản thân nhưng tôi không thể giấu được niềm vui và hạnh phúc mỗi khi đến công ty được gặp mặt anh và được anh dành tặng những lời khen khi hoàn thành tốt công việc. Những lời nói dịu dàng và những cử chỉ ân cần của anh cứ len lỏi trong những thoáng mộng mơ của tôi ngay cả trong giờ làm việc. Có lúc, tôi ước anh bất chợt nhận ra chiếc váy hồng tôi đang mặc và mái tóc uốn xoăn nhẹ là vì tôi biết anh thích phụ nữ nhẹ nhàng và quyến rũ trong chiếc váy màu hồng như thế. Có những khi, tôi chỉ muốn ngồi ở công ty thật lâu để có thêm thời gian bên cạnh người ấy, rồi mong chờ câu chào và nụ cười hiền dịu “Anh về trước nhé”, vậy là ít nhất trong một ngày vẫn có một lúc anh ấy nhớ đến mình. Đơn giản thế thôi nhưng cũng khiến cho trái tim tôi run rấy. Nhưng nhất định chỉ được dừng lại ở đó thôi, tôi không thể tiến xa thêm. Lý trí có thể cho phép một tình yêu đơn phương để khỏa lấp nỗi trống trải nhưng đừng để trái tim lầm đường. Tôi đã tự dặn lòng mình như thế.

    Hôm đó, tôi và anh đi gặp gỡ đối tác quan trọng. Cuối cùng, chúng tôi đã ký kết được một hợp đồng lớn. Chiều hôm đó, cả công ty đi liên hoan và hát karaoke. Mọi người đều rất vui. Chúng tôi uống khá nhiều nên không ai còn tỉnh táo. Khi mọi người gọi xe taxi về hết, chỉ còn tôi với anh, men rượu bắt đầu ngấm, lúc này tôi không còn làm chủ được bản thân và chúng tôi đã đi quá giới hạn.

    Sáng hôm sau, tôi tỉnh rượu trước và đã sắp xếp mọi thứ như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi cảm thấy tội lỗi, xấu hổ, nhục nhã. Tại sao tôi lại làm cái chuyện điên rồ ấy. Tại sao tôi không kiềm chế nổi bản thân mình. Chỉ một chút nữa thôi, tôi đã có thể phá vỡ hạnh phúc của một gia đình. Vài hôm sau đó, anh có vẻ lờ mờ nhớ gì đó và gặng hỏi tôi “Hôm trước, anh say lắm phải không?”, tôi chỉ vờ cười xòa đáp lại “Em và mọi người cũng say quá nên gọi taxi về từ lúc nào không biết”.

    Từ ngày hôm đó, tôi quyết định từ bỏ tình yêu đơn phương với anh. Chỉ có như thế tất cả mới hạnh phúc. Nhưng ông trời thật trớ trêu, ít lâu sau, tôi phát hiện mình có thai. Tôi không biết làm sao chỉ biết gào khóc như một đứa trẻ, khóc vì sự dại khờ, yếu đuối, khóc vì đã không làm chủ bản thân để rồi sai lầm nối tiếp sai lầm. Nhưng anh và tất cả mọi người không thể biết chuyện này và tôi cũng không thể tỏ ra bình thường với anh. Nếu chúng tôi còn làm việc với nhau, tôi sợ mọi chuyện sẽ vỡ lở nhưng tôi cũng không thể bỏ con vì đứa bé vô tội.

    Sau những ngày dằn vặt trong đau khổ, tôi quyết định rút vốn ở công ty và xin bố mẹ cho vào Nam một thời gian, chấm dứt mối tình lầm lỡ khiến trái tim tôi vỡ vụn. Tôi nói dối với bố mẹ vào đó để thay đổi không khí và tìm kiếm thị trường kinh doanh mới.

    Ngày tôi ra sân ga, những ánh nắng nhạt màu, những đôi mắt nhăn nheo ngấn lệ của bố mẹ khiến lòng tôi càng yếu đuối, tôi ôm họ thật chặt, gạt đi dòng nước mắt rồi vỗ về: “Bố mẹ yên tâm và giữ sức khỏe. Hai năm, chỉ hai năm nữa thôi con sẽ về”. Tôi chợt nhìn sang đám bạn, trong đó có cả anh. Lần cuối cùng tôi được ôm anh thay lời chào tạm biệt. Vừa thoáng tiếng còi tàu mà giờ đã kẻ Nam người Bắc. Tôi nhìn xuống và khẽ ôm lấy cái bụng đang dần lớn lên, tôi biết mình phải sống tốt để chở che cho một sinh linh bé bỏng sắp chào đời.



    Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về ?
Natalie Suleyman MPParliament of Victoria Vùng: Keilor Downs. Phone: (03) 9367 9925
Xem thêm


Để lại Tên và mobile, chúng tôi sẽ tìm cho bạn những nhà cung cấp dịch vụ tốt nhất.

TÌM DỊCH VỤ