Đã hai lần, anh để tôi ôm nỗi đau tuyệt vọng vì người đó không phải là anh.
Sau một ngày dài mệt mỏi với bao suy nghĩ, tôi quyết định gửi đến anh lời tâm sự cuối cùng...
Người ta nói chỉ khổ khi yêu đơn phương, còn hạnh phúc sẽ mỉm cười khi hai con tim cùng nhịp đập, cùng lên tiếng nói lời yêu thương, chăm sóc, quan tâm nhau... Nhưng bây giờ, tôi thật đau khổ và hụt hẫng vì suốt thời gian qua tôi luôn là người chủ động với anh.
Những dòng tin nhắn yêu thương và trìu mến anh gửi đến tôi... dù ngắn và đơn giản nhưng cũng đủ làm tôi hiểu tình cảm anh dành cho tôi. Nhưng ngược lại, anh không hiểu được nỗi niềm của tôi qua rất nhiều dòng tin nhắn tôi gửi đến anh. Những gì tôi dành cho anh là sự thật... nhưng anh luôn nghi ngờ vào tình cảm của tôi.
Là phụ nữ, tôi luôn cam chịu những lời dị nghị của mọi người xung quanh, vẫn âm thầm yêu anh trong thiệt thòi, kể cả lúc anh hẹn gặp, tôi đã lấy hết can đảm gặp anh để có thể đối diện với nhau, để nói hết những gì còn chất chứa trong lòng, để cùng nhau giải quyết vấn đề, hiểu nhau và từ đó tin tưởng nhau... như vậy mới có thể đi tiếp con đường phía trước mà tôi và anh đã chọn. Vậy mà đã hai lần anh để tôi ôm nỗi đau tuyệt vọng vì người đó không phải là anh.
Anh không tin ở tôi, vậy tại sao lại cho tôi nhiều hy vọng như vậy? Tôi luôn theo dõi từng bài viết của anh vì trong đó có tôi, có những lời yêu thương tôi đã gửi đến anh... và cảm nhận được tình cảm anh dành cho tôi nhiều đến thế nào... nhưng nó vẫn còn xa vời khi anh không thực sự đối diện với tôi. Mỗi lần nhận cuộc gọi từ anh, tôi luôn tự hỏi lòng mình: "Người đó có thật sự là anh hay không?" bởi giọng nói vẫn luôn thay đổi làm tôi nghi ngờ. Và đến lúc tôi hỏi anh thì chỉ nhận lại một câu trả lời: "Em... không tin thì thôi", cũng không một lời giải thích, để lại cho tôi nhiều khoảng lặng và những đau thương... Nhưng dù có chuyện gì đi nữa, tôi vẫn tin là anh và gửi đến anh nhiều dòng tâm sự chất chứa bao tình cảm mà tôi dành cho anh... vậy mà đổi lại, chỉ là sự im lặng nơi anh.

Hãy cho tôi biết một lời cuối cùng từ tận đáy lòng anh! (Ảnh minh họa)
Tôi không muốn phải khắc khoải chờ đợi câu trả lời từ anh qua từng bài viết với nhiều nick name khác nhau. Tôi chỉ muốn trực tiếp đối diện với anh... Nhưng anh luôn từ chối gặp mà thay vào đó là một người khác. Vậy người nên nghi ngờ và e dè phải là tôi chứ, đâu phải anh? Trong tình yêu mà sao anh lại quá cân nhắc, trong khi anh biết rằng, tôi đã khóc, đã suy sụp về anh rất nhiều...
Đôi lúc tôi muốn bỏ đi để không còn thấy anh nữa... Thà rằng, anh đừng cho tôi nhiều hy vọng, thà đừng nói yêu tôi. Nếu là tình đơn phương thì không nên "níu kéo, ép buộc nhau làm chi?". Nhưng đằng này anh và tôi đã từng nghĩ "Mình thật sự là của nhau ngay từ lần đầu gặp gỡ" thì phải vun đắp và suy nghĩ, tin tưởng nhau cho nhau chứ?
"Hỡi anh ngọt ngào sao hoang vắng" có phải anh muốn dừng lại không? Mỗi ngày tôi luôn chờ đợi dòng tin nhắn từ anh trước... nhưng tại sao tôi luôn là người bắt đầu vậy anh? Không lẽ giữa anh và tôi, mỗi thứ chỉ là giấc mơ và anh đã ra khỏi giấc mơ ấy?
Giờ đây chỉ còn mình tôi với tôi... Và nếu anh đã vậy thì tôi sẽ chấp nhận ra đi trong đau đớn...
Hãy cho tôi biết một lời cuối cùng từ tận đáy lòng anh!
Nếu tìm người thay thế , lắp vào khoảng trống của tôi hiện giờ thì có vô số người... họ sẽ đến và cho tôi nhiều niềm vui hơn anh. Vậy mà tại sao tôi phải chọn anh, một người luôn đem lại cho tôi nhiều cảm xúc: đau khổ, hạnh phúc và chờ đợi (dù là vô vọng)... Cũng bởi vì anh là người tôi yêu và là người tôi luôn chờ đợi.
Authors: Bao Tu - Source: 24h

