Độ khó khăn của nhiệm vụ trên tăng vọt tại tỉnh Fukushima, nơi rò rỉ hạt nhân từ nhà máy hạt nhân Fukushima khiến rác thải, gạch đá vụn bị nhiễm xạ - đưa vấn đế lên một tầm phức tạp và cấp thiết mới. Vùng Sanriku, ở tỉnh Iwate và Miyagi, nơi bị ảnh hưởng nặng nề vì động đất và sóng thần, nằm kẹp giữa Thái Bình Dương và các dãy núi, chỉ có vài đồng bằng hẹp. Về nguyên tắc, các chính quyền địa phương sẽ phải thu thập rác thải của thảm họa trong thẩm quyền của mình, đổ vào các khu vực tạm thời, phân loại thành một số loại (như gạch vụn từ các tòa nhà và tàu bè, những vật không thiêu hủy được và rác thải độc hại) rồi thiêu hoặc chôn. Bộ Môi trường Nhật ước tính, thảm họa kép ngày 11/3 đã tạo ra 16 triệu tấn rác thải ở tỉnh Miyagi, 6 triệu tấn ở Iwate và 2,9 triệu tấn ở Fukushima. Do xe cộ và tàu bè không được tính vào nên tổng số rác thải còn cao hơn. Sau cơn đại địa chấn Hanshin 1995, việc xử lý khoảng 14,5 triệu tấn gạch vụn, rác thải mất 3 năm. Không tính xe cộ, tàu bé, số lượng rác cần xử lý trong thảm họa tháng 3 cao hơn 1,7 lần so với những gì động đất năm 1995 gây ra.
"Các khu chứa tạm thời của chúng tôi đã đầy. Chúng tôi cần thêm khoảng trống nhưng không biết kiếm ở đâu ra", một quan chức chịu trách nhiệm về vấn đề này ở Kesennuma, Miyagi nói. Cơ quan trên cho hay, họ đã tìm kiếm khắp nơi để vứt bỏ gạch vụn và xe cộ bị hỏng, thậm chí là cân nhắc việc dùng một số nơi bị mà đường sá vẫn chìm dưới nước, nhưng chỉ kiếm được 12 ha trống. Tỉnh Iwate và Miyagi, đều không nhiều chỗ đất bằng phẳng, có khoảng 174 ha để tạm thời chất rác thải. Tuy nhiên, cho dù rác thải chất cao 5m, mức cao nhất có thể để tránh tự bốc cháy, thì cũng chỉ đủ chỗ để chứa khoảng 10 triệu tấn rác. Một số chính quyền địa phương có khoảng không nhưng không thể triển khai các hoạt động dọn dẹp vì nhiều lý do khác.
Hoàng Dung

