ảnh minh họa
Anh và em gặp nhau không lãng mạn, chẳng bất ngờ như những chuyện tình đẹp trên phim. Nụ cười e thẹn của em và vẻ lịch lãm của anh làm điểm xuất phát tình yêu của chúng mình.
Tình yêu của anh và em dành cho nhau vẫn luôn được bạn bè “thì thầm to nhỏ”. Em yêu thương, chiều chuộng, cung phụng anh bao nhiêu thì ngược lại, anh lạnh lùng, kiêu ngạo, và thật vô tâm.
Không nghĩ về điều đó, em chỉ cần biết yêu anh là đủ.
Anh ốm, em không thể yên lòng khi thấy anh bỏ bữa, nằm co ro một mình. Em trốn học, bỏ qua can ngăn của bạn bè để đến chăm sóc anh. Thuốc thang, giặt giũ, nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa, một tay em không chút ngại khó.
Em ốm, thi trượt, anh chỉ gọi điện hỏi han rồi nhẹ nhàng: “Công việc anh bận quá”.
Em đau ruột thừa, phải mổ gấp. Bạn bè láo nháo đưa em đi viện, em nhất quyết đợi anh. Một tiếng, hai tiếng…vẫn vắng bóng anh.
Em nuốt nước mắt. Những ngày ở viện, chỉ có bạn bè bên em.
Anh không một lần tới thăm, chỉ thi thoảng gọi điện hỏi han, rồi cũng vẫn lí do "Công việc anh bận quá, anh không đến được".
Em không quan tâm anh như thế nào, tình yêu em dành cho anh vẫn thủy chung và mãnh liệt.
Em ra trường, và đi làm. Vẫn yêu anh như thế! Vẫn mải miết đợi chờ một ngày tình yêu của em được anh đón nhận.
Nhưng rồi anh chủ động chia tay, chấm dứt tình yêu gần 10 năm em được sống trong khổ đau và hạnh phúc.
Anh đã có những cuộc tình mới và đang nhộn nhịp cho một đám cưới. Em không trách, không hận anh. Chỉ thấy duyên phận hai đứa mình sao bọt bèo thế!
Chiều nay, một mình ngồi nơi góc quen mình vẫn hò hẹn, em thầm nhủ: Em sẽ không nhớ về anh nữa!

chuyên bán các loại thực phẩm tươi ngon như trái cây, thịt, cá,...
