05:26' 12-05-2018
Đơn phương, là tự mình bắt đầu nhưng chẳng thể tự mình kết thúcCó phải là khi, mỗi đêm về, nhìn thấy chấm xanh nơi cái tên thân thuộc mà ngu ngốc đợi chờ từ người ta một dòng tin nhắn. Để rồi lại thất vọng, để lại nhớ nhung, rồi lặng lẽ buồn... Nỗi buồn không thể nói ra. Trong giấc ngủ, trong cơn mơ vẫn còn đâu đó hình bóng của người ta.
