Thoạt nhìn, thật khó để tìm thấy bất kỳ mối liên hệ nào giữa những hiện vật đang trưng bày tại một viện bảo tàng mới ở thủ đô Zagreb của Croatia, từ chiếc bàn ủi từng được dùng để ủi một bộ đồ cưới, một chiếc gương chiếu hậu bị vỡ sau một cú đấm đầy ghen tức cho đến một chiếc chân giả... Tuy nhiên, mỗi hiện vật triển lãm tại “Bảo tàng những mối tình tan vỡ” nói trên đều có một điểm chung là chúng đều kể một câu chuyện về tình yêu đã mất. Những hiện vật trưng bày đều là những gì còn lại của một chuyện tình tan vỡ, trông có vẻ đời thường nhưng cũng có khi kỳ lạ, buồn cười, thậm chí là lập dị.
Một trong những hiện vật độc đáo được trưng bày là chiếc chân giả được đặt trên một cây cột màu trắng. Nó thuộc về một thương binh Croatia từng có cuộc tình với một nhân viên xã hội. Dòng chú thích về hiện vật này viết: “Cái chân giả tồn tại lâu hơn tình yêu của chúng tôi. Nó được làm bằng vật liệu cứng cáp hơn”. Trong số những hiện vật còn có một chiếc rìu dùng để chặt phá đồ đạc trong nhà bạn gái cũ và một bộ tóc giả màu đỏ từ New York. Người gửi bộ tóc giả này than thở: “Tôi không bao giờ đội nó cả. Nếu tôi làm thế, quan hệ của chúng tôi có thể đã kéo dài lâu hơn”.
Ý tưởng lập bảo tàng nói trên xuất hiện 5 năm trước sau khi hai nghệ sĩ Olinka Vistica và Drazen Grubisic - những người đã chia tay sau 4 năm chung sống - bàn bạc cách thức gìn giữ những kỷ vật của một mối quan hệ tình cảm tan vỡ. Cô Vistica cho hãng tin AFP biết: “Lấy cảm hứng từ câu chuyện của bản thân, chúng tôi đã thảo luận ý tưởng rằng những gì từng tốt đẹp không nên bị phá hủy mà nên được gìn giữ theo một cách nào đó. Vì thế, vào năm 2006, chúng tôi tiến hành dự án lập một bảo tàng, nơi người ta có thể lưu trữ cảm xúc của mình. Ý tưởng của chúng tôi là những người từng có trải nghiệm đau buồn trong tình cảm có thể trút bỏ gánh nặng của một mối quan hệ thất bại bằng cách quyên tặng các kỷ vật từ những câu chuyện riêng tư của mình”.
Hiện vật trong bảo tàng này được trưng bày theo những chủ đề riêng và được đi kèm với dòng chú thích cho biết những thông tin về mối quan hệ, như thời gian, địa điểm và lời giải thích của người tặng. Theo Vistica và Grubisic, hầu hết người tặng hiện vật là phụ nữ. Tại website của bảo tàng, người ta có thể tặng hiện vật ảo, bằng cách gửi email, hình ảnh hoặc tin nhắn. Tuy nhiên, Grubisic cho biết vào thời điểm này người ta thích quyên tặng hiện vật thật hơn.

