Vợ chồng thời hiện đại: Ví ai nấy giữ!

ảnh minh họa
Mặt trái của “tiêu kiểu Mỹ”
Như vợ chồng anh Tiên - chị Hạnh (Q. Tân Bình). Những lần đi ăn ngoài, hai vợ chồng đều “mời” nhau hẳn hoi, và ai mời người ấy trả tiền. Chi tiêu trong gia đình thì chia đôi, anh một nửa, chị một nửa. Lúc đầu, chị Hạnh thường tự hào: “Vợ chồng tớ luôn “share” tiền kiểu Mỹ, thế là chả ai làm phiền ai”. Nhưng chỉ được một thời gian, sau đó, những rắc rối bắt đầu nảy sinh. Tự do tiêu tiền riêng nên anh khá phóng khoáng, thoải mái với gia đình bên anh và với cả bạn bè. Lúc đầu, chị chỉ cảm thấy hơi khó chịu khi anh chẳng thèm hỏi ý mình, nhưng đến lần bạn anh mượn một số tiền lớn rồi “xù đẹp” thì chị không thể chịu được nữa. Chị bắt đầu dò xét rồi chất vấn anh thu nhập bao nhiêu, xài tiền những việc gì, cho gia đình bao nhiêu, cho bạn bè mượn thế nào… Anh phản ứng gay gắt với chị, cho rằng đó là quyền tự do cá nhân của anh. Anh cũng lật lại chuyện chị thua lỗ chứng khoán và chuyện chị cho em trai mượn tiền kinh doanh mà không biết ngày nào “thu hồi vốn”. Đến lúc này, anh chị mới giật mình nhìn lại. Cả hai cùng tiêu xài mà không biết thu nhập của nhau, không có phần tiền dành dụm tích lũy hay tiền cho những khi nguy cấp. Đó là lúc còn làm ra tiền, nếu một khi công việc gặp trắc trở, việc tiêu xài không có kế hoạch thế này rất dễ gây nên một lỗ hổng ngân sách không cách gì lấp nổi.
Kế hoạch “một hòm, hai chìa”
Tốt nhất là lập kế hoạch “một hòm, hai chìa”, luôn tôn trọng, bình đẳng trong chi tiêu. Điển hình cho trường hợp này phải kể đến cặp vợ chồng trẻ anh Huy và chị Tâm (Q.3). Trước khi cưới, anh Huy đã cùng vợ ngồi lại bàn tính rất “dân chủ” chuyện tiền nong hậu kết hôn. Theo “hợp đồng” giữa hai người thì tiền lương thư ký giám đốc của chị Tâm sẽ dùng để chi xài hàng ngày, còn lương “cứng” của anh được giữ lại chi vào các “khoản lớn”: tiền học cho con, tiền bảo hiểm nhân thọ, các khoản để dành phòng khi khẩn cấp… và quan trọng nhất là “bỏ heo” mua nhà! Anh chỉ xài bằng những khoản “mềm”, tiền làm thêm, tiền thưởng lễ… và gói gọn chi tiêu, kể cả các khoản giao tiếp xã hội vào trong đó.
Tuân thủ theo đúng thỏa thuận nên anh chị đều cảm thấy dễ chịu. Phần anh Tâm, không bị vợ “truy thu” hàng tháng, lương kỹ sư cầu đường lại rủng rỉnh nên anh rất thoải mái với bạn bè. Hỏi anh có lập quỹ đen không, anh cười lớn: “Quỹ đen quỹ đỏ làm gì! Mặc dù không phải nộp hết tiền cho vợ nhưng trách nhiệm trụ cột gia đình vẫn là mình. Người đàn ông không hết lòng lo cho gia đình mà còn bày đặt quỹ đen chi tiêu những việc mờ ám thì chỉ tổ tự hạ thấp nhân cách mình trong mắt vợ!”.
Quả thật, quyền tự do nắm giữ tài chính giữa vợ chồng là điều tốt khi đạt được sự thỏa hiệp giữa hai bên. Thu nhập của vợ chồng phải công khai, và việc chi tiêu vào các khoản gì trong gia đình, chung hay riêng cũng phải minh bạch, trắng đen rõ ràng để đối phương khỏi thắc mắc, nghi ngờ.
Khi được trao quyền chi tiêu, người vợ hoặc chồng không cảm thấy bị cánh cửa hôn nhân siết chặt. Các ông chồng không phải cuối tháng dốc hết hầu bao trút vào “ngân hàng vợ”. Như thế, các ông cũng không phải thập thò lập “quỹ đen” cho riêng mình. Mà đã nói đến “quỹ đen” là có bao hàm cả những chi tiêu không minh bạch.
Tiền bạc không quyết định hạnh phúc, nhưng biết cách quản lý tiền bạc và tiêu dùng thông minh cũng là cách để bảo toàn hạnh phúc cho mỗi gia đình.

