Tôi chẳng còn muốn về nhà vì vợ quá vô tâm

02:35' 30-07-2015
Ngày trước mỗi khi thấy tôi hắt hơi sổ mũi là vợ vội vàng hỏi han rồi mua thuốc cho tôi uống. Còn bây giờ thì: “Tất cả ở trong tủ thuốc cá nhân ấy, anh tìm mà uống”…


     Vài ngày tôi vẫn chưa khỏi vợ cũng chẳng để ý. (Ảnh minh họa)

    Vài ngày tôi vẫn chưa khỏi vợ cũng chẳng để ý. (Ảnh minh họa)

    Đã lâu rồi tôi và vợ không còn tâm sự hay chia sẻ gì với nhau nữa. Sau một ngày làm việc ở cơ quan, về đến nhà cơm nước, cho con học bài xong là vợ lên giường đi ngủ. Có hôm tôi muốn nói chuyện, lay lay vợ thì cô ấy bảo: “Em mệt lắm, để yên cho em ngủ” vậy là tôi đành thôi.

    Vợ dạy con phải biết sống tự lập, biết làm những việc phù hợp với độ tuổi đang học lớp 5… Và vợ tôi đã thành công trong cách nuôi dạy con khi thằng bé học khá, lại rất ngoan ngoãn biết nghe lời. Duy chỉ có một điều, vợ cũng áp dụng luôn cái cách ấy cho tôi.

    Con nghịch bị rách quần, vợ tôi đã dạy con cách khâu lại. Đến khi cái quần của tôi bị tuột chỉ, tôi trách vợ không khâu giúp chồng thì vợ tôi lạnh lùng bảo: “Con nó còn biết khâu, chẳng lẽ anh không làm được?”. Khi có khách đến nhà chơi, vợ bảo con cùng vào bếp với mẹ để nấu cơm đãi khách thế nhưng khi thấy tôi và người bạn ngồi trò chuyện tán gẫu thì cô ấy đã không ngần ngại nhờ vả: “Anh ra làm rau đi để em nấu cho nhanh”. Câu nói của vợ là tôi ngượng ngùng trước bạn.

    Ngày trước mỗi khi thấy tôi hắt hơi sổ mũi là vợ vội vàng hỏi han rồi mua thuốc cho tôi uống. Còn bây giờ thì: “Tất cả ở trong tủ thuốc cá nhân ấy, anh tìm mà uống”. Vài ngày tôi vẫn chưa khỏi vợ cũng chẳng để ý vì cô ấy đã quá mệt với công việc hàng ngày của mình.

    Có lần ở quê anh và chị dâu tôi lục đục chuyện gia đình, chị đòi ly hôn. Tôi bảo vợ gọi điện về khuyên can chị ấy, là con gái dễ nói chuyện hơn. Vậy mà vợ một mực từ chối: “Mình ở trên này biết gì chuyện của anh chị mà khuyên. Đã kêu không sống được nữa thì tốt nhất là ly hôn, dây dưa chỉ thêm mệt. Giờ em khuyên anh chị ấy hàn gắn, sau này sướng thì không sao, khổ lại bảo tại cô khuyên. Tốt nhất là chuyện ai người ấy lo”.

    Tôi đâu có bắt vợ phải đi làm cái việc to lớn là nối lại hạnh phúc cho anh chị mà chỉ là chia sẻ, cảm thông để chị dâu bớt buồn, để chị có thể bình tâm trở lại. Biết chồng có con riêng ở ngoài ai mà chả sốc. Vậy mà vợ tôi lại tỏ thái độ quá lạnh lùng trước đau khổ của người khác.

    Càng ngày tôi càng thấy giữa mình và vợ có khoảng cách không thể lấp đầy. Nhất là dạo gần đây khi tôi phải giám sát công trình ở xa, vợ chồng tôi đã chẳng khác gì “vợ chồng Ngâu”. Sáng tôi về nhà thì vợ đã đi làm, tối tôi đi làm thì vợ chưa về. Không chạm mặt cũng chẳng một lời nhắn tin hỏi han. Chắc vợ vẫn nghĩ thằng con mới lớp 5 đã tự lo được mọi việc khi mẹ vắng nhà huống hồ ông chồng đã gần 40 lại không thể tự lo cho mình?

    Bạn bè khi xong việc ai cũng mau mau về nhà với vợ con, còn tôi thì lại mất cái cảm giác ấy. Chẳng hiểu tại sao nữa. Khi viết ra những dòng này tôi mong rằng vợ mình sẽ đọc được và cô ấy sẽ thay đổi. Tôi vẫn rất yêu vợ và mong muốn cùng vợ “nắm chặt tay nhau đi đến tận cuối con đường”. Đừng để sự vô tâm giết chết hạnh phúc vợ chồng vợ nhé!



    Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về ?
Miti Health Care Vùng: Sunshine. Phone: 0421 969 318
Xem thêm


Để lại Tên và mobile, chúng tôi sẽ tìm cho bạn những nhà cung cấp dịch vụ tốt nhất.

TÌM DỊCH VỤ