Tâm sự một người thứ ba bất đắc dĩ!

Để rồi, một lần đi qua nhau, là ngàn lần thương nhớ. Chữ duyên âu vẫn còn cần một chữ phận. (Ảnh minh họa)
Anh, người con trai mà cô chỉ vừa quen trong vài tháng ngắn ngủi, nhưng lại là người gần gũi cô nhất, ở bên cô nhiều nhất mỗi khi cô buồn hay tuyệt vọng. Nhưng với anh, cô đơn giản chỉ là một người bạnmà anh cho là thân thiết nhất.
Em, người con gái mà cô chưa từng biết tên, cũng chưa một lần gặp gỡ, nhưng lại là thói quen tìm kiếm hàng ngày của cô trên facebook. Với em, cô cũng chỉ là một người xa lạ, vốn dĩ chẳng hề liên quan đến cuộc đời em, cuộc sống em.
Cô, người con gái đã gần 30 cái xuân sắc, vẫn đi sớm về khuya một mình. Có những lúc, thèm được cái cảm giác yêu đương quay cuồng như bọn trai trẻ, nhưng âu cũng do cái tính quá nghiêm túc của mình, mà cô đã bỏ lỡ bao lần cơ hội yêu thương.
Nhân duyên con người trên thế gian này thật lạ, luôn có thể nhìn thấy nhau giữa ngàn người trên phố, có thể đến bên nhau giữa hàng trăm người không quen biết. Để rồi, một lần đi qua nhau, là ngàn lần thương nhớ. Chữ duyên âu vẫn còn cần một chữ phận.
Có rất nhiều người đi ngang cuộc đời ta, để cho ta biết giá trị của cuộc sống, mỗi người là một sắc màu, một kí ức riêng, mà cả đời ta cũng chẳng thể quên được. Hình ảnh của anh đối với cô cũng vậy. Vốn là một người quá nghiêm túc chuyện tình cảm, nhưng lại đa sầu đa cảm, không ít lần cô khiến anh khốn đốn vì những cảm xúc bất chợt của mình. Cô biết ơn anh ở cái sự nhẫn nại không lí do ấy, biết ơn cái sự ấm áp mà anh đã sẻ chia cho cô, dù chỉ là trong một thời gian rất ngắn.
Anh làm bạn với cô vào lúc tình cảm của anh và em đang hồi bình lặng, cô lắng nghe, động viên, cho anh lời khuyên, những mong được nhìn thấy anh vui cười mỗi ngày. Anh cũng là chỗ dựa duy nhất để cô vượt qua nỗi đau trong quá khứ, là động lực để cô tìm lại chính mình. Cứ thế, anh và cô dựa vào nhau, cho đến khi cô không còn kiểm soát được suy nghĩ của cô về anh nữa.

Có rất nhiều người đi ngang cuộc đời ta, để cho ta biết giá trị của cuộc sống, mỗi người là một sắc màu, một kí ức riêng (Ảnh minh họa)
Cô biết, cô và anh mãi mãi đi trên hai con đường khác nhau, có chăng là gặp nhau vào một giây phút ngắn ngủi để cho nhau biết sự tồn tại của đối phương, và rồi cũng xa đi mãi. Cô hèn nhát, không thể cho anh biết tình cảm, suy tư của mình, bởi cô biết, anh không thuộc riêng cô, có lẽ cô chỉ là một người thứ ba mờ nhạt trong cuộc sống của anh mà thôi. Anh càng gần cô, cô lại càng sợ hãi. Sợ hãi chính bản thân mình, sợ anh, và sợ duyên phận rồi sẽ đưa anh đi.
Cô chưa từng có suy nghĩ sẽ giữ anh cho riêng mình, chỉ là cô muốn níu giữ chút ấm áp còn vương vấn trong không gian anh vừa bỏ lại. Uh, chỉ là do cô hèn nhát, cô sợ gục ngã nếu một ngày anh đưa ra lựa chọn bỏ cô lại một mình. Anh luôn là người bạn mà cô trân trọng nhất, vì thế, cô không muốn bất cứ thứ tình cảm không định hình nào phá hủy nó.
Anh là người coi trọng tình cảm, anh cũng coi cô là người bạn thân nhất anh từng có, và anh yêu em, một cô gái bình thường mà cô hằng ngưỡng mộ. Vậy nên, cô sẽ giữ tình cảm này cho riêng mình, bởi dù sao, một người buồn, còn hơn 3 người phải khổ. Đúng chứ??

