Tái hôn với giúp việc, mẹ vợ cũ mang một món đồ đến dự đám cưới, xem xong tôi hủy hôn
Ngày đó, tôi cứ nghĩ chỉ cần có tình yêu thì mọi thứ đều có thể vượt qua, nhưng hóa ra có những thứ dù cố gắng đến đâu cũng không giữ được. Ngày đưa tang vợ, tôi như người mất hồn, không khóc nổi, chỉ thấy trong lòng trống rỗng đến đáng sợ.
Hai năm sau, tôi mới dám nghĩ đến chuyện tái hôn. Không phải vì tôi đã quên vợ, mà vì tôi quá mệt. Bố mẹ già yếu, con trai mới 10 tuổi, nhà cửa trống trải, mỗi lần tan làm về chỉ thấy 4 bức tường lạnh lẽo.
Có những lúc tôi nhìn con ăn cơm một mình mà thấy tim mình đau nhói. Tôi biết, đứa trẻ này cần một người chăm sóc, cần hơi ấm của một người phụ nữ trong nhà.
Tôi đã hỏi ý kiến con trai. Tôi không muốn ép buộc nó, càng không muốn nó tổn thương thêm lần nào nữa. Tôi hỏi nhẹ nhàng:
- Con có muốn bố lấy vợ nữa không?
Nó im lặng một lúc rồi nói:
- Nếu giống mẹ thì con muốn.
Câu nói ấy làm tôi nghẹn họng. Làm sao có thể tìm được một người giống mẹ nó? Tôi đành hỏi tiếp, như tự an ủi chính mình:
- Vậy nếu không giống thì sao?
Nó suy nghĩ rồi đáp:
- Giống dì Tâm cũng được ạ.
Vợ tôi đã mất cách đây 2 năm. (Ảnh minh họa)
Tâm từng là giúp việc ở nhà tôi suốt 3 năm. Cô ấy hiền lành, chăm chỉ, đối xử với con tôi rất tốt. Khi vợ tôi bệnh nặng, chính Tâm là người chạy ngược chạy xuôi phụ giúp. Cô ấy chưa từng lập gia đình vì bị người bố nghiện cờ bạc làm liên lụy. Nghĩ lại, tôi thấy Tâm đúng là một người phụ nữ tử tế.
Khi tôi liên lạc lại, biết cô ấy vẫn độc thân, tôi bắt đầu theo đuổi. Ban đầu cô ấy từ chối, nói rằng thân phận của chúng tôi không phù hợp. Tôi chỉ biết nói thật lòng mình:
- Tôi không hứa cho em giàu sang, nhưng tôi hứa sẽ cho em cuộc sống bình yên, đối đãi với em thật tốt.
Cuối cùng, cô ấy gật đầu. Nửa năm sau, chúng tôi quyết định tổ chức hôn lễ. Tôi đã nghĩ rằng cuộc đời mình cuối cùng cũng có thể sang một trang khác, yên ổn hơn, bớt cô đơn hơn.
Nhưng đúng ngày cưới, mẹ vợ cũ xuất hiện. Bà kéo tôi ra một góc, đưa cho tôi một tập giấy. Tôi vừa mở ra, tim đã như rơi xuống đáy vực. Đó là di chúc của vợ tôi. Trong đó ghi rõ, nếu tôi tái hôn, gia đình bên ngoại có quyền đưa con trai tôi đi, tức họ sẽ nhận được quyền nuôi con trai tôi.
Bà nhìn tôi rất lâu rồi nói:
- Nó không tin anh. Nó sợ anh có gia đình mới sẽ không còn thương con nữa.
Tôi chết lặng. Tôi không giận mẹ vợ cũ, cũng không dám trách vợ cũ. Tôi chỉ thấy đau. Hóa ra đến cuối cùng, người phụ nữ tôi yêu nhất vẫn không tin tôi. Cô ấy dùng cách tàn nhẫn nhất để bảo vệ con, mà lại vô tình đẩy tôi vào đường cùng.

Mở tập giấy mẹ vợ cũ đưa, tim tôi chết lặng khi thấy thứ bên trong. (Ảnh minh họa)
Tôi đã suy nghĩ suốt một đêm. Nếu tiếp tục cưới, tôi có thể mất con. Nếu hủy hôn, tôi mất Tâm, mất cơ hội làm lại cuộc đời. Cuối cùng, tôi chọn con và hủy hôn lễ.
Khi tôi nói rõ mọi chuyện với Tâm, cô ấy im lặng rất lâu rồi nói:
- Em hiểu anh, nhưng em không thể bước vào một cuộc hôn nhân mà ngay từ đầu đã không có tương lai.
Cô ấy rời đi, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Nhìn theo bóng lưng ấy, tôi không níu kéo, vì tôi biết mình không còn quyền đó nữa.
Bây giờ nghĩ lại, tôi vừa yêu vừa hận vợ cũ. Yêu vì cô ấy thương con đến tận cùng. Hận vì cô ấy không cho tôi cơ hội chứng minh mình vẫn là một người bố tốt. Có phải trong mắt cô ấy, tôi yếu đuối đến mức chỉ cần có gia đình mới là sẽ quên con ruột của mình hay không?
Có lẽ, không ai đúng, cũng chẳng ai sai hoàn toàn, chỉ là mỗi người đều bị nỗi sợ của riêng mình điều khiển. Còn tôi, vẫn phải tiếp tục sống, tiếp tục làm bố và học cách chấp nhận rằng có những vết thương cả đời cũng không lành.

Article sourced from EVA.
Original source can be found here: https://eva.vn/tam-su/tai-hon-voi-giup-viec-me-vo-cu-mang-mot-mon-do-den-du-dam-cuoi-xem-xong-toi-huy-hon-c391a661984.html



