-
Cuối tuần nào cũng vậy, được ủi đồ cho anh là niềm vui của em. Em quý trọng những giây phút này bởi để có ngày hôm nay, cuộc sống của chúng ta đã chẳng dễ dàng chút nào.

ảnh minh họa
Đã nhiều năm nay, có lẽ chị Tư (người giúp việc) sẽ thắc mắc tại sao em luôn làm thay phần việc của chị là ủi đồ cho anh. Bởi đơn giản em thích như thế. Mỗi lần ủi đồ cho anh, chẳng hiểu sao ký ức của những ngày xưa khốn khó cứ hiện về trong em rất rõ. Ngày ấy anh mới tốt nghiệp, ra trường đi làm chỉ có hai bộ quần áo, mặc tới khi cổ sờn rách mà cũng không thể nào mua được đồ mới. Nhìn anh cả tuần đi làm quanh đi quẩn lại chỉ có hai bộ mà xót ruột. Nhiều lúc em tự an ủi rằng thời đó cả xã hội đói kém như thế chứ có riêng gì chúng ta, nhưng sao lòng vẫn thấy xót xa.
Nhiều đêm nhìn anh ngủ gục trên bàn làm việc với ngổn ngang giấy tờ tài liệu, em đã ghi nhớ mãi hình ảnh ấy trong tim mình… Lúc đó em chỉ mong sao cuộc sống của gia đình mình được cải thiện thêm chút nữa, để anh có thời gian nghỉ ngơi hợp lý, chứ chẳng mong gì lớn lao.
Rồi anh mở công ty riêng. Nhờ vào mối quan hệ từ trước cộng với khả năng nhạy bén thị trường, chỉ sau một thời gian ngắn anh đã thay đổi cuộc sống gia đình.
Em hay giục anh đi sắm đồ vì em thích anh có nhiều quần áo, em thích ngắm và ủi phẳng phiu tất cả rồi mới xếp vào tủ vì em nhớ… trước kia mình đã từng ước anh có thật nhiều đồ như thế…
Giờ đây, mỗi lần đi cùng anh ngoài phố, em hay để ý những người đàn ông khác trên đường. Để làm gì ư? Để em xem quần áo của họ có được phẳng phiu không? Nếu quần áo họ được phẳng phiu như anh có nghĩa là họ đang được yêu thương, chăm sóc và đủ đầy… Còn nếu không… em cũng không biết nữa… Chỉ biết rằng em thích ủi đồ cho anh.
Theo xaluan

