-
Hôm dự tiệc cưới đồng nghiệp, nghe bạn bè bàn bạc chuyện sinh con, anh lại về dấm dẳng với em đòi kiếm thêm bé nữa.

ảnh minh họa
Rằng bé Rồng đã hai tuổi rồi, chuẩn bị gửi nhà trẻ, nên sinh đứa nữa chẳng quá vất vả đâu; rằng nội ngoại đều ít cháu, đang muốn có thêm; rằng vợ chồng trẻ gắng đẻ chứ mai mốt già tiền nhiều ít con cũng phí; rằng sẵn em thất nghiệp thì đẻ nuôi luôn đi, mai mốt đi làm một lèo khỏi phải thai sản nữa, chuyện kiếm tiền bây giờ đã có anh lo, còn than vãn gì… Việc này anh gợi ý từ khi mới thôi nôi bé Rồng, em đã nhiều lần giãi bày, thậm chí tranh cãi, anh vẫn khăng khăng đòi sinh nữa, mới đây còn dọa tìm người khác đẻ thay (!). Những lý do anh đưa ra nghe thật xuôi tai, người thân quen đều trách em đỏng đảnh, cho là em ngại xấu, ngại khổ mà thoái thác. Em chỉ biết cười buồn, bao chuyện thầm kín ngổn ngang…
Anh à, những lý do anh đưa ra đều xác đáng nhưng chỉ là nửa sự thật thôi, nửa sự thật ngậm ngùi còn lại em đã thấm thía từ khi sinh bé Rồng. Ngày đó siêu âm bác sĩ úp mở rằng “con giống bố”, em hớn hở kể anh nghe, anh hí hửng khoe khắp bạn bè, họ hàng hai bên, gom góp mua từng món đồ chờ đón cu tí. Bất ngờ em sinh con gái, khi bác sĩ đỡ đẻ nâng bé lên ngang mặt, em choáng váng vã mồ hôi, lo sợ phải đối diện với anh thế nào đây khi anh quá kỳ vọng được con trai.
Trên cả dự đoán, anh quay ngoắt bỏ đi nhậu ngay, như thể bé gái không phải con mình, dù giống cha như tạc; mặc kệ em đau điếng vết mổ bên đứa trẻ đỏ hỏn chờ bà ngoại đang trên đường vào chăm. Được hơn chục ngày thì quê có việc gấp, bà tất tả về, mình em xoay xở chăm con và nội trợ, dù chân tay run rẩy và vết mổ còn đau, còn anh cứ bình thản như không: sáng đi làm, chiều đi nhậu, thậm chí đi qua đêm luôn dù vợ mới sinh con chưa được ba tuần. Em cằn nhằn, anh hậm hực bảo tại sinh con gái, sau đó bù khú tiếp. Từ đấy em rút ra bài học thứ nhất: đẻ con gái thì tự chăm sóc, chẳng bao giờ dám phiền anh nữa, dù đôi khi mẹ ốm con đau.
Anh là giáo viên, thu nhập chẳng nhiều nhặn gì, nếu khéo dành dụm mới dư chút đỉnh vì phải nuôi cả vợ và con. Em cố dè sẻn, nhắc nhẹ anh đừng ham vui bạn bè quá tốn kém lắm, anh quát ngay rằng đẻ con gái tích cóp làm chi, ở phòng trọ được rồi, cố gắng cho lắm cũng thành “nhà tình thương” thôi. Em rút ra bài học thứ hai: tuy là vợ chồng, đã có với nhau một đứa con nhưng đừng mơ về ngôi nhà nào cả.
Con mình quá hiếu động, chưa dám gửi nhà trẻ mà cũng chẳng dám gửi ai, nhà nào thấy con mình vào chơi cũng sợ, em tủi thân lắm, muốn đưa con ra công viên hay đến nơi công cộng nào khác cũng phải nhờ đến anh, vì không có tiền cũng chẳng có xe. Nhưng anh đâu có chút thời gian rảnh nào cho mẹ con em. Anh còn bận bạn bè "chém gió". Hiếm hoi anh đưa vợ con theo là phần thưởng cho tài nín nhịn của em. Em rút ra bài học thứ ba: đợi con cứng cáp, đi làm mới chủ động được.
Bây giờ anh bảo em sinh bé nữa thật chưa phải lúc, gần ba năm qua ở nhà vò võ, mọi thứ từ vật chất đến tinh thần đều phụ thuộc chồng, sống theo cảm xúc và thu nhập của chồng bức bối đến phát điên. Em cần đi làm để chung lo cuộc sống vừa vặn hơn, từ đó mới có thể tính đến những chuyện khác. Bây giờ sinh thêm, gánh gia đình sẽ trĩu thêm, liệu anh còn đủ sức đường dài? Nếu sinh thêm ra bé gái, liệu anh còn tinh thần để chăm lo? Nội ngoại thương mấy cũng chỉ phụ giúp đôi chút, ông bà đã già, ở quê làm nông có bao tiền đâu. Mình còn trẻ, thư thả vài năm nữa đi anh, em không dám “yêu sách” mua nhà mới sinh tiếp, nhưng cần lập kế hoạch cho cuộc sống ổn thỏa đôi chút, chứ quẩn quanh trong phòng trọ 20m2 ở ngoại ô, xoay đầu tháng chụp cuối tháng mãi thế này thật em chẳng dám liều lĩnh đón nhận thêm một đứa con nữa đâu anh.

