-
Đó là câu trả lời của Federer, khi một phóng viên hỏi anh mong muốn điều gì khi mới chập chững bước chân vào làng quần vợt. Và tôi tin đó là một câu trả lời rất thật, Federer như chúng ta biết không phải là một người nhiều tham vọng. Nhưng rồi tài năng thiên phú, tình yêu quần vợt đến cuồng si và ý chí sắt đá mỗi khi đối diện với thử thách không cho phép anh sống yên ổn với những ước mơ bé bỏng. Sau Wimbledon năm 2003, giải đấu đã chính thức đưa anh vào ngôi đền của những nhà vô địch Grand Slam, chiến thắng đến với anh như thác lũ. Anh vô địch cứ như thể đi shopping, quơ đại một phát là có một chiếc cup. Bất kể là Grand Slam hay Tennis Masters Cup, anh luôn là ứng cử viên số một cho chức vô địch và các tay vợt khác chỉ biết làm mỗi một công việc là kéo dài thời gian ngồi xem của khán giả. Điều mà anh xem là phần thưởng thêm dần dần biến thành chuyện đương nhiên không thể thiếu.
Nếu những chiến thắng này chỉ kéo dài 1, 2 năm thì không có vấn đề gì. Nhưng điều không tưởng đã xảy ra. Federer ngồi trên ngai vàng quần vợt đến 4 năm rưỡi, thời gian quá lâu giúp anh phá vô số kỷ lục cũ trong làng quần vợt và thiết lập những cột mốc mới. Danh sách những kỳ tích của Federer dài dằng dặc, đến nỗi chính bản thân độ dài của danh sách này đã là một kỳ tích. Thành công của Federer huy hoàng như mặt trời, và anh dần trở thành hiện thân của sức mạnh vô địch, người anh hùng bất khả chiến bại. Người hâm mộ chỉ còn chờ ngày anh phá bỏ kỷ lục cuối cùng trong làng quần vợt để chính thức công bố tên của tay vợt xuất sắc nhất thế giới qua mọi thời đại.
Kỷ lục ấy quan trọng hơn, vĩ đại hơn, và được biết đến nhiều hơn mọi kỷ lục khác. Đó là con số 14 lần vô địch Grand Slam của Pete Sampras, một huyền thoại khác trong làng quần vợt, đối thủ cạnh tranh trực tiếp với Roger Federer trên con đường tiến đến ngôi hoàng đế xuyên thời gian. Federer đã 13 lần vô địch Grand Slam, chỉ còn cách cái mốc đó có 1 chức vô địch nữa thôi. Và nếu Federer giành được thêm 2 chức vô địch nữa, anh sẽ kết thúc mọi cuộc tranh luận mất thời gian về "NGÔI HOÀNG ĐẾ". Có vẻ như Federer đã gần đích lắm rồi.
Con số 1, 2, nghe sao giản dị đến thế, mà trên thực tế, sao nó lại khó khăn và xa vời đến thế. Cũng giống như người leo núi, đỉnh núi đã ở ngay trước mặt kia mà sao cố mãi vẫn chưa tới nơi. Càng leo lên cao, đích đến càng được thu ngắn lại, nhưng không khí càng lúc càng loãng, gió thổi càng lúc càng lạnh, sức lực cạn kiệt, lương thực ít dần đi, mong muốn bỏ cuộc phát sinh, nhưng đích đến gần lắm rồi, làm sao mà bỏ được?
Federer cũng giống như nhà leo núi kia, anh đang đứng ngay ranh giới giữa thành công huy hoàng với nỗi uất hận ngàn thu. Dấn thêm một bước là mọi chuyện kết thúc, nhưng sao mà bước ấy khó khăn đến thế. Nhưng anh không có quyền bỏ cuộc, vì ý nghĩa chiến thắng ấy quá lớn khiến nó vượt quá khỏi phạm vi cá nhân của một tay vợt. Sức ép đè lên vai anh bây giờ là sức ép của người hâm mộ, và hơn cả thế nữa, đó là sức ép của lịch sử.
Một tay vợt như Nadal, tôi dám chắc không hề chịu một sức ép tâm lý lớn như Federer. Nếu anh thắng thêm 3, 4 danh hiệu Grand Slam nữa, anh vẫn là người ở lưng chừng núi. Nếu anh dừng lại ngay bây giờ, người hâm mộ sẽ tiếc cho anh chứ không tiếc cho lịch sử quần vợt. Anh cách đích đến quá xa để nói đó là một thất bại chung cho tất cả. Nếu anh thắng thêm thì anh hạnh phúc, người hâm mộ anh vui vẻ, nếu thất bại thì anh buồn, như tất cả chúng ta đều buồn khi gánh chịu một thất bại nào đó trong cuộc sống. Một ngày nào đó, nỗi buồn sẽ qua đi. Nhưng Federer thì khác, lịch sử sẽ mãi mãi ghi lại thời khắc này, dù anh thành công hay thất bại.
Federer đang trở thành tù nhân của chính những thành công huy hoàng của anh. Những thành công đẹp đẽ tưởng như chỉ có trong các câu chuyện cổ tích. Tôi tin rằng tất cả chúng ta, những Federer fan, đều hy vọng một ngày nào đó anh sẽ phá bỏ chiếc lồng sắt, và thoải mái sải cánh bay trên trời, vĩnh viễn để lại sau lưng một sự nghiệp huyền thoại.

