Ở rể nhà vợ, muôn phần cay đắng

04:35' 24-09-2015
Bao lâu nghe chuyện con gái làm dâu đi lấy chồng xứ người tủi cực, bây giờ ở rể nhà vợ, tôi mới thấm hết cái cay đắng ấy mà chẳng mấy ai hiểu cho...


    Con gái vàng bạc nhà người ta, mình chỉ cần gằng giọng một tiếng, ông bà đã tỏ vẻ khó chịu. (Ảnh minh họa)

    Con gái vàng bạc nhà người ta, mình chỉ cần gằng giọng một tiếng, ông bà đã tỏ vẻ khó chịu. (Ảnh minh họa)

    Tôi là chàng trai sinh ra và trưởng thành trong một gia đình nghèo khó, cha mẹ tôi quanh năm trông chờ vào mảnh ruộng sau nhà để kiếm kế sinh nhai, nuôi anh em tôi khôn lớn trưởng thành. Mong muốn thoát nghèo và đưa gia đình đi lên, tôi quyết chí lên thành phố làm ăn khi tuổi đời còn rất trẻ. Tôi bỏ học phổ thông, lên thành phố làm thợ, góp nhặt từng đồng gửi về cho cha mẹ nuôi em ăn học thêm cho đàng hoàng, mong sao em út tôi đỡ khổ.

    Rồi tôi cũng gặp Lan – vợ tôi bây giờ, cô ấy là con gái của chủ xưởng gỗ nơi tôi làm việc. Cô thua tôi 2 tuổi, ngày ngày thường nấu cơm cho anh em làm công trong nhà, vậy nên chúng tôi vẫn chuyện trò đôi ba câu tếu táo. Tính tôi thật thà, lại cần mẫn làm việc và chẳng bao giờ xích mích với ai, vậy nên được ông chủ rất quý. Lâu dần quen việc, ông chuyển giao cho tôi những kỹ thuật nghề khó hơn, khiến tôi vừa mừng vừa lo, lại chăm chỉ làm việc hơn nữa. Đôi ba lần, ông nửa đùa nửa thật, bảo với tôi cố gắng làm việc, ông sẽ gả con gái cho. Tôi nghe thì nghe vậy thôi chứ không để bụng, biết phận mình trai quê nghèo khó, đũa mốc đâu dám chòi mâm son…

    Rồi tôi cũng gặp Lan – vợ tôi bây giờ, cô ấy là con gái của chủ xưởng gỗ nơi tôi làm việc. (Ảnh minh họa)

    Vậy nhưng, chắc tất cả cũng là do duyên số mà chúng tôi kết nên duyên vợ chồng. Một lần giờ nghỉ trưa, tôi thấy Lan ngồi khóc thút thít sau nhà, có vẻ buồn và đau khổ lắm. Ban đầu tôi định không hỏi, chuyện của người ta, mình chen vào làm gì. Nhưng chẳng hiểu sao, có cái gì đó thúc đẩy tôi đến bên và hỏi thăm cô ấy. Thì ra Lan đang thất tình, người yêu bao năm đã bỏ đi làm xa và từ đấy biệt tích chẳng thấy về, để Lan mòn mỏi chờ đợi. Tôi liền an ủi Lan, chắc do kiểu tôi quá lóng ngóng vì chưa bao giờ an ủi con gái, Lan trông tôi thế liền bật cười rồi nỗi buồn cũng chạy đi mất đâu.

    Kể từ hôm ấy, chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn, gặp mặt nhau nhiều hơn. Tôi kể Lan nghe về gia đình tôi, về những gì tôi phấn đấu để nhà mình thoát nghèo, Lan nghe xong có vẻ cảm thông lắm. Lan cũng kể tôi nghe về gia đình cô, về chuyện tình một mình cô đau khổ…Dần dần, tôi yêu Lan lúc nào không hay, tôi thường vô thức nhớ đến Lan những lúc làm việc, ăn cơm, hay bất cứ lúc nào có thể. Nhưng thứ tình cảm này khiến tôi vô cùng lo sợ, tôi mặc cảm tự ti, vậy nên chọn cách tránh mặt để không làm mình lún sâu thêm. Lan cảm nhận được biểu hiện bất thường của tôi, cô bèn tìm bằng được tôi để nói chuyện cho ra nhẽ. Bất ngờ hơn nữa là, Lan còn mạnh dạn tỏ tình với tôi. Lan bảo với tôi rằng Lan đã yêu tôi mất rồi, còn hỏi tôi có chút nào tình cảm với Lan không? Tất nhiên là tôi vô cùng vui mừng và chấp nhận lời yêu của Lan, nhưng trong lòng cũng cực kì lo lắng.

    Chuyện tình của chúng tôi ban đầu cố gắng không để ai hay biết, bởi vì tôi biết rằng một khi mọi người biết chuyện, nhà cô ấy sẽ không bao giờ chấp nhận một người nghèo rớt như tôi. Tôi tính làm việc chăm chỉ, bao giờ có chút vốn liếng sẽ về quê mở xưởng gỗ riêng, lúc ấy mới xin lấy Lan về làm vợ. Nhưng không may, chúng tôi trong lúc không làm chủ được bản thân, kiến thức tránh thai hạn hẹp, Lan đã mang bầu 4 tháng mới phát hiện ra.

    Chẳng biết trách ai, mừng cũng chưa phải, bao nỗi lo đè nặng lấy đầu tôi, còn Lan thì khóc lóc lo sợ. Chắc chắn phải chịu trách nhiệm rồi, tôi trấn tĩnh Lan, lựa ngày đến thưa chuyện cùng cha mẹ cô ấy. Cha Lan sau khi nghe tôi thưa chuyện thì đùng đùng nổi giận, đuổi tôi ra khỏi nhà. Nhưng vì thương con cháu, ông bà sau mấy ngày suy nghĩ mới đồng ý cho chúng tôi lấy nhau, với điều kiện rằng tôi phải ở rể. Cha mẹ tôi ở nhà nghe tin thì vui lắm, mọi người trong làng kháo nhau tôi lên thành phố lấy được con gái nhà ông chủ đổi đời, chỉ mình tôi biết rằng từ đây cuộc đời tôi sẽ càng thêm gánh nặng…

    Lấy Lan về, tôi vẫn là anh thợ học nghề trong xưởng gỗ, chẳng có gì hơn. Ngày ngày, tôi phụ giúp vợ công việc nhà, đến giờ thì ra xưởng làm việc, cuộc sống cứ thế dần trôi. Chán hơn nữa là, tiền nong làm ra, vì là ở trong nhà, vậy nên vợ tôi cầm hết. Ngày trước còn có đồng ra đồng vào gửi về cho cha mẹ, giờ thì một đồng cũng không có trong tay, cái gì cũng phải phụ thuộc. Cái thói đời ở rể, muốn dạy vợ cũng chẳng dám tiếng to.

    Con gái vàng bạc nhà người ta, mình chỉ cần gằn giọng một tiếng, ông bà đã tỏ vẻ khó chịu. Chưa kể, bố vợ tôi từ khi tôi về ở rể, thái độ khác hẳn, chẳng còn quý trọng tôi như xưa nữa. Những lúc uống say, ông không làm chủ được mình, thường mắng vợ tôi là đã dại dột để cho tôi lừa, khiến cả nhà ông không ngóc đầu lên được. Thương vợ, thương con, tôi cố nhẫn nhịn chịu uất hận, cay đắng không kể đâu cho hết.

    Đã nhiều lần tôi bàn vợ để tôi đi kiếm việc khác, vậy nhưng vợ tôi không chịu, khóc lóc đòi tôi an phận vậy thôi. Vợ dỗ dành tôi, bảo tôi cố gắng học nghề, rồi cha cô ấy sẽ truyền nghề và để lại xưởng gỗ cho. Tôi biết bố vợ chẳng bao giờ làm việc ấy, bởi vì sau vợ tôi còn có một cậu em trai, cơ ngơi cả đời bố vợ làm ra sẽ cho cậu ta cả.

    Cuộc đời tôi giờ đây là một vòng luẩn quẩn bế tắc. Vợ dại, con thơ, công việc làm đó mà chẳng có đồng nào. Không biết bao giờ và bằng con đường nào tôi mới thoát ra được khỏi mớ bòng bong này đây. Không biết bao giờ cuộc đời tôi mới bớt đi nghèo khó để lo cho gia đình mình…



    Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về ?
Robot Building Supplies Vùng: Notting Hill. Phone: 9538 1700
Xem thêm

chuyên các mặt hàng, mefal roof Sheefs 0.47, ms flat bar 6m, falvinised sleeper channel


Article sourced from XALUAN.


Để lại Tên và mobile, chúng tôi sẽ tìm cho bạn những nhà cung cấp dịch vụ tốt nhất.

TÌM DỊCH VỤ