"Sinh-lão-bệnh-tử", đó là quy luật của vạn vật từ muôn đời nay. Dù muốn hay không con người vẫn phải đối mặt với tuổi già, khi cơ thể chỉ còn lại những lớp da nhăn nheo, hằn lên những dấu vết của thời gian vô tình.

ảnh minh họa
Già có cái đẹp của già. Trái chín cây bao giờ cũng ngon hơn trái ủ ép. Cái sướng đầu tiên của già là biết mình … già, thấy mình già, như trái chín cây thấy mình đang chín trên cây. Nhiều người chối từ già, chối từ cái sự thật đó và tìm cách giấu cái già đi, như trái chín cây ửng đỏ, mềm mại, thơm tho mà ráng căng cứng, xanh lè thì cũng chẳng phải tốt. Mỗi ngày nhìn vào gương, người già có thể phát hiện những vẻ đẹp bất ngờ như những nếp nhăn mới xòe trên khóe mắt, bên vành môi, những mớ tóc lén lút bạc chỗ này chỗ nọ, cứng đơ, xơ xác …nhìn mà không khỏi tức cười!
Khi ta già đi, nhìn xuống đôi bàn tay mà không khỏi luyến tiếc về một quá khứ "oanh liệt" đã qua đi của một thời tuổi trẻ. Đôi bàn tay đó, ngày xưa đã cùng ta "tung hoành" khắp nơi, cùng ta xây dựng nên cuộc đời. Năm tháng qua đi, đôi bàn tay đó cũng trở nên nhăn nheo, gầy guộc. Những nếp nhăn trên đôi tay chúng ta, chính là niềm tự hào của tuổi già. Bởi vì đó chính là những "tấm huân chương cao quý" mà cuộc đời đã ban cho mỗi người!




















