Không giữ lời hứa về thăm ngoại và sự ân hận muộn màng của người cháu

ảnh minh họa
Ngày mẹ mang thai nó, bố nó bị một người phụ nữ khác dụ dỗ và bỏ rơi mẹ con nó. Mẹ nó một mình trải qua khó khăn những ngày mang nó trong bụng, nhiều lúc uất ức nhưng vẫn cố chịu đựng để sinh nó ra. Và rồi, cũng đến ngày nó chào đời, , mẹ nó nhìn nó ngán ngẩm và cũng bỏ nó mà đi. Vì thương cháu nên ông bà ngoại quyết định nuôi nó khôn lớn. “Mình già nua đơn chiếc, cháu mình không ai nuôi, bỏ mặc nó thì có tội chết. Ẵm nó về cho nhà có thêm tiếng cười, vui cửa vui nhà”. Ông bà tự bảo nhau vậy. Thế rồi, ông bà ngoại chịu khổ nuôi nó. Những ngày thiếu hơi mẹ, nó khóc suốt ngày, bà ngoại phải bế nó đi xin sữa. Ông ngoại thì kiếm tiền mua sữa, nuôi sống cả nhà.

Ông bà ngoại chăm nó từng bước trưởng thành
Ông ngoại dạy nó tập đi, bà ngoại dạy nó câu chào hỏi, niềm hạnh phúc của ông bà vỡ òa khi nhìn nó chập chững những bước đi đầu tiên, bập bẹ những câu nói líu lo trong miệng. Căn nhà liu xiu nhỏ bé tràn ngập tiếng cười rộn rã yêu thương. Ngày nó vào lớp một, nhìn nó chạy loanh quanh trong sân trường, ông bà ngoại tự hứa với lòng mình rằng dù có nghèo đến mấy đi nữa cũng phải cho cháu mình đi học. Năm lên lớp bảy, nó ôm ông bà ngoại trong vòng tay yếu ớt. Nó mỉm cười: “Sau này con lớn, con sẽ nuôi ông bà ngoại đến hết đời!”. Tiếng cười hạnh phúc của ông bà vang lên… Nó lớn lên trong vòng tay ấm áp, trong tình yêu thương của ông bà ngoại. Và rồi cũng đến ngày nó vào Đại học. Ông bà phải bán đi một phần đất để cháu có tiền nhập học. Niềm hạnh phúc nhìn cháu khôn lớn càng nhiều bao nhiêu thì nỗi lo trên đôi vai gầy yếu của ông bà lại tăng bấy nhiêu. Ngày nó lên thành phố nhập học, ba người ôm nhau nghẹn ngào trong nước mắt, ông bà không muốn xa cháu, cháu không muốn xa ông bà, bịn rịn mãi không rời. “Con nhất định sẽ về thăm ông bà thường xuyên! Ông bà nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!” Rồi nó đi. Lên thành phố, nó tự xoay sở tiền ăn và tiền trọ, còn tiền học, ông bà tằn tiện gửi cho nó. Lâu lâu nó lại về, căn nhà lại ngập tràn tiếng cười hạnh phúc. Thế nhưng, ngày nó ra trường và tìm được việc làm, ông bà ngoại ngày đêm mong ngóng cháu, nhưng chẳng thấy nó về… Bán luôn mảnh đất còn sót lại, hai tấm thân già quyết định lên thành phố tìm cháu. Gặp nó, ông bà vui mừng đến chảy nước mắt, thế nhưng mới nói được vài câu nó đã đẩy hai người ra bắt xe về quê rồi bảo là nó bận. Ngoại khóc: “Sao con không về? Ông bà nhớ con lắm!”. Nó ôm ngoại, nhưng là một cái ôm lỏng lẻo… “Ông bà ngoại cứ về đi nhé, vài hôm nữa con về!”. Thì ra, chiều nay bạn gái nó đến chơi, nó sợ bạn gái nó biết được hoàn cảnh nhà nó.
Ngày nó trở về… Ông bà ngoại vẫn nở nụ cười đôn hậu chào đón nó nhưng chỉ là qua di ảnh trên bàn thờ… Chiều hôm ông bà ngoại ra bắt xe về, trên đường về thì xảy ra tai nạn. Cũng may nhờ có dân làng xung quanh, mỗi người chung một tay làm đám tang, lo hương khói giúp ông bà nó. Nó gục xuống trước tủ bàn thờ, miệng lắp bắp không nói nên lời…một lời xin lỗi…muộn màng… Câu hứa ngày nào với ông bà ngoại, thế mà nó nỡ quên mất, Bóng chiều loang lỗ trước sân nhà lạnh lẽo… Đâu đó thấp thoáng nụ cười của ông, cái ôm của bà, văng vẳng những tiếng cười, những câu hứa ngày xưa…

CHUYÊN PHỤC VỤ TANG LỄ CỘNG ĐỒNG Á CHÂU
Article sourced from VIETGIAITRI.
