
Hà Nội trong em……
Là những bước sải chân dài trên bờ Hồ Tây nắm tay anh đi trong mùa thu dịu dàng chớm lạnh.
Là làn khói mỏng manh, là giọng điệu trầm trầm nhè nhẹ của bản ballad trong album Thùy Chi.
Là những lần nức nở úp mặt vào khuôn ngực rộng của anh để trút hết những phiền muộn thường ngày.
Là những cuộc trêu đùa không hồi kết của hai đứa ngang ngạnh nhau chả ai chịu nhường ai.
Là những lần ngồi check horoscope rồi hét ầm lên vì cả anh và em trùng hợp đến ngẫu nhiên.
Là những lần anh tự nguyện làm gia sư bất đắc dĩ cho một đứa ương bướng cố chấp như em.
Hay chỉ đơn giản là những phút giây im lặng giữa hai khoảng trái tim lệch nhịp tìm về một hướng.
Nhưng, Hà Nội trong em vẫn luôn là anh, là tình yêu bé nhỏ thôi nhưng đầy ắp yêu thương đầy ắp sự quan tâm, lo lắng, là tình yêu đầu ngọt ngào không hẳn lãng mạn nhưng cũng đầy vấn vương.
Hà Nội vẫn ở đó, vẫn lùa làn gió đông bay vù cay xè mắt ai, vẫn làm trái tim em đập lỗi nhịp vì một người.
Và anh cũng đang ở đó, cũng như em, bước nốt những bước chân còn lại, chậm thôi nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ dừng lại đúng không anh??
Một điều nữa,em muốn nói, nhỏ thôi nhé…..
Này chàng trai… Em yêu anh, lâu rồi, Hà Nội của riêng mình em!

Article sourced from VIETGIAITRI.
