-
Chị bảo, nhịn lắm rồi, nén lòng lắm rồi cuối cùng cũng gửi đơn lên tòa xin ly hôn. Đi nộp đơn mà chị cứ tưởng như mình đang làm chuyện gì sai quấy lắm nên cứ mãi ngập ngừng ngó trước nhìn sau.

ảnh minh họa
Chừng đơn được tiếp nhận rồi chị lại chạy ào ra thở đứt quảng. Ngồi xuống ghế đá trước sân tòa án, chị kể:
- Ông ấy sáu mươi, tôi hơn năm mươi rồi chứ ít ỏi gì đâu. Lứa tuổi đáng ra đã được an nhàn hạnh phúc với cháu con đông đủ. Nhưng tôi lập gia đình muộn, mãi tới năm bốn mốt tuổi mới sinh con, ông ấy thì đã qua một đời vợ, con cái đề huề. Về với nhau, ông ấy không có chút tài sản nào “Vì anh đã chia hết cho các con, về với em hoàn toàn bằng tấm chân tình”. Tôi tin và quý trọng ông ấy như quý cả cục vàng bởi chút hạnh phúc muộn màng nhờ ông mang lại. Tôi có hơn mẫu đất nhãn, ông ấy về thì xen canh thêm cao su. Cao su lớn thì đốn nhãn. Hai đứa con lần lượt ra đời, tất cả đều trông vào mẫu đất ấy.
Cao su lớn thêm, con cái cũng cần thêm cái ăn, cái mặc, cái học hành… và tự dưng chồng tôi cũng lập “quỹ đen” từ công việc hàng ngày đi bán mủ. Tôi ở nhà loay hoay với bầy gà, cơm nước nhà cửa nên không quan tâm nhiều tới việc hàng ngày thu được bao nhiêu mủ, mủ bao nhiêu độ, giá cả… Chỉ thấy càng ngày ông ấy càng đưa tiền ít đi, kêu rằng mủ xuống độ, giá rẻ như bèo, trồng cao su mà lỗ hơn mua ve chai. Và cuối cùng “cái lỗ” của ổng là một cô bồ nhí cùng cái nhà bự hơn cả nhà tôi! Tôi cự nự thì ổng bảo: muốn yên nhà lợi nước cho con cái đủ cha mẹ thì phải biết “im lặng là vàng”, bằng không thì cứ thôi ra, trả lại tiền công trồng trọt vườn cao su và 10 năm làm… chồng cho ổng trị giá 500 triệu thì đường ai nấy đi! Tôi không đồng ý thì ổng “biểu tình” bằng cách không thuê công nhân cạo mủ, nhà có món tài sản nào giá trị như tủ lạnh, máy giặt, tivi…ổng đều bảo rằng nhờ có ổng mà tôi mới có để xài nên bây giờ ổng “nêm phong” hết! Rồi lấy một mớ tiền đi mất rồi!
Mấy chị nghĩ coi, ngày ổng về với tôi chỉ có bộ quần áo dính da mà bây giờ ăn ngang nói ngược vậy đó! Bởi vậy tôi hết chịu nỗi rồi, phải nộp đơn cho ổng ớn, coi có con nào dám ôm cái thây ma già của ổng tới ngày chôn không! Hay nó ăn hết của rồi “lặn không sủi tăm” thì biết!
“Em ơi tháng bảy mưa ngâu có cầu…” Xin lỗi mấy chị nghen, tôi nghe điện thoại chút. À… mẹ đây.. con đi học về rồi hả? Ba con cũng về nhà luôn rồi hả? Mẹ quên, mẹ quên, đi mà không làm đồ ăn sẳn… mẹ về liền…mấy cha con chờ chút”. Thôi tạm biệt mấy chị nghen, mai mốt có dịp gặp lại nhau mình nói chuyện tiếp. Giờ tôi phải về cho con tôi ăn. Chậc, tội nghiệp lắm, mười hai tuổi rồi mà không biết nấu tô mì nữa!
Mười cây số từ tòa án huyện mới về tới nhà mà chị bảo là “chờ chút” sao?.Chị ra về từ lâu mà tiếng thở dài còn vương trên môi người ở lại. Dáng chị mỏng như sợi bấc ì ạch đạp hoài mới nổ được chiếc xe máy cà tàng. Chiếc túi xách của chị bong tróc cũ nhèm như hồi thế kỷ trước. Mái tóc lốm đốm bạc lòa xòa rối tung theo gió.

Kẻ bảo tội nghiệp chị, duyên muộn màng thế mà cũng không thoát khỏi cảnh “chồng hờ vợ tạm”. Người lại nói vợ chồng ai dễ sinh lòng. Nhưng có kẻ lại khẳng định, chị “già háp giú khí đá” thế kia, xuề xòa như thế kia thì sao chồng không chán? Rồi còn đứa con nữa, hơn mười tuổi đầu mà không biết phụ trợ mẹ chút việc nhà nào hết. Chị ôm đồm như thế, cúc cung phục vụ chồng con như thế, trong mắt họ bây giờ chị có khác gì là ô-sin đâu mà mong ở họ tình yêu thương và trân trọng?
Theo xaluan

