Chỉ còn mấy ngày nữa thôi, anh sẽ rộn ràng trong niềm hân hoan, còn không biết vui hay là buồn... Có thứ hạnh phúc nào khi phải chia xa không anh?
Những tưởng dặn lòng mình là không được nhớ anh, không được yêu anh nữa nhưng sao mà khó quá vậy. Cứ nghĩ rằng nỗi đau qua đi thì em sẽ có thêm nghị lực để sống và tiếp tục vững bước trên con đường mà em đã chọn, nhưng sao em vẫn không thể đẩy lùy nó vào quá khứ, chôn nó thật chặt, thật chặt để chẳng bao giờ nó làm mình đau nhưng sao em vẫn không thể làm được vậy? Em yếu đuối hay là do em còn lưu luyến với một người không bao giờ thuộc về mình.
Đã từng hứa với lòng mình, em sẽ sống tốt, nhưng sao nước mắt của em vẫn rơi khi thấy anh, giọng nói của anh cứ in sâu vào tâm trí của em để từng đêm về nó lại mãi vang vang... Chợt khóc rồi chợt cười, em khóc thương cho cuộc tình mình nhiều ngang trái, rồi em lại cười chính sự ngu ngốc của mình. Người ta bỏ mình rồi thì làm sao mình phải luyến lưu nhiều đến như thế. Nhưng mà kỉ niệm không tạo ra con người mà chính con người tạo ra kỉ niệm đúng không anh? Một khi đã có kỉ niệm thì nó vẫn âm ỉ trường tồn theo thời gian và lòng người đúng không anh.
Chỉ mấy ngày nữa thôi, niềm hạnh phúc của anh sẽ thật sự trọn vẹn. Bên anh, không phải em mà là một người khác, người mà có thể cùng anh đi hết con đường, cùng anh vượt qua bao nhiêu sóng gió của cuộc đời và cùng anh tận hưởng những niềm hạnh phúc. Con gái yếu đuối lắm anh à, vì vậy anh hãy chở che cho người ấy thật nhiều, đừng bao giờ làm người ấy phải khóc nhiều, đừng bao giờ bắt người ấy phải ngồi cả buổi chờ anh trong khi đó anh lại vui chơi với bạn bè, quên mất người mình yêu thương trong phút chốc... và anh, anh cũng phải chăm sóc bản thân mình nhiều hơn, đừng bao giờ thức quá khuya, đừng bỏ bê sức khỏe của mình...chỉ cần anh và người ấy hạnh phúc thì em cũng vui lắm rồi.

Em sẽ sống tốt, sẽ hạnh phúc vì em có đầy đủ nghị lực để vượt qua nỗi đau này (Ảnh minh họa)
Mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, dễ gì mà quên được, nó để lại dư vị trong cuộc sống của chúng ta để rồi sau này nó lại ùa về, đôi lúc lại vô tình làm đau một ai đó, đôi lúc lại tiếc nuối một cách vẩn vơ... nhưng em lại mong rằng, sau này nếu em nhớ về anh, nhớ về mối tình đầu của mình, em sẽ cười vì anh cho em hiểu những dư vị của cuộc sống và vì anh đã buông tay em ra để cho em tìm được một nửa của đời mình, người mà có thể làm bờ vai vững chãi cho em dựa vào suốt cả cuộc đời.
Em vẫn thường lang thang dưới con đường Hàm Nghi, con đường gắn với biết bao kỉ niệm của chúng ta, dưới con đường ấy, em đã gặp anh và cũng dưới con đường ấy ta lại lạc mất nhau mãi mãi... Em đi ở con đường ấy không phải tìm kiếm những kỉ niệm đã qua, không phải để níu giữ một cái không thuộc về mình mà mỗi lần đi dưới con đường ấy em lại bình yên đến lạ, cái cảm giác thanh thản bao trùm, không còn những giọt nước mắt, không còn nhưng nụ cười gượng ép mà chỉ còn là những âm thanh cuộc sống để giúp em đứng lên, vững bước trên con đường.
Anh ạ, giờ này anh hạnh phúc lắm nhỉ, và dưới những nụ cười rạng rỡ anh đã lần nào giật mình nhớ tới em chưa? Nhớ tới người mà từng thích ngắm mưa một mình, thích ngồi bên tách cà phê hàng giờ cùng với cái máy tính và thích được anh hát cho nghe mỗi lúc buồn. Tình mình cũng như bài ''chia đôi con đường'' mà anh vẫn thường hát ấy nhỉ?
Em sẽ sống tốt, sẽ hạnh phúc vì em có đầy đủ nghị lực để vượt qua nỗi đau này, một góc nhớ trong trái tim em sẽ chôn sâu vào quá khứ, một quá khứ mang tên anh.
Authors: Hue Tran - Source: 24h

chuyên bán các loại thực phẩm tươi ngon như trái cây, thịt, cá,...
