Không ngờ
Anh không ngờ em chỉ đến với anh,
Bằng yêu thương long lanh mà giả dối
Khi anh hỏi chỉ là câu đáp vội
Rồi những giận hờn kể tội vu vơ
Anh yêu em bằng cơn sóng vỗ bờ
Bằng mây trắng của đại ngàn cây cỏ
Chỉ cuồng yêu tình yêu và nhịp thở
Của sắc nắng trời khai mở sớm hừng đông
Còn em yêu anh chỉ cát bụi rỗng không
Giữa mênh mông tràn qua khe tay nhỏ
Dựng làm chi một lâu đài cát lở
Để đến thủy triều cơn sóng quét qua tim
Vậy thì em đừng chỉ có lặng im
Hãy thét vào anh bằng ngôn từ chân thật
Rằng tình yêu anh chẳng qua là đáy vực
Của dối gian trộn với mật đầu môi
Thôi em ơi đó chỉ mộng thường thôi
Anh thức tỉnh làm chi cho đau khổ
Ôi cơn mê với nỗi đau ngưng thở
Giữa cuộc đời ai chở vội đi đâu?

Authors: Hue Tran - Source: 24h

