Cái tát của bố như giọt nước tràn ly, khiến tình cảm còn lại mà anh em tôi dành cho bố vỡ vụn.

Bố đánh con để bảo vệ người tình
Bố tôi rất bận rộn, thường xuyên vắng nhà dăm bữa, nửa tháng. Nhiều khi vừa bước chân về đến nhà, có điện thoại gọi đến là bố lại đi ngay. Mẹ bảo mẹ thương bố vì công việc của bố vất vả, bố phải bươn chải, lo toan cho gia đình từ tấm bé. Mẹ cũng quen với hình ảnh bố bận rộn, vắng nhà biền biệt rồi nên mẹ không cảm thấy giận bố hay thương thân.
Vì bố, mẹ gác lại sự nghiệp, tự nguyện nghỉ hưu sớm, tối ngày “cấm cung” ở nhà chăm sóc ông nội già yếu, liệt giường. Tôi thường thấy mẹ cười hạnh phúc mỗi khi bố trở về rồi lại lặng lẽ thở dài mỗi khi bố tất tả quay đi.
Mỗi lần nhìn mẹ như vậy, tôi tự hỏi mẹ sẽ thế nào nếu biết bố “bận rộn” vì các em chân dài. Giận bố bao nhiêu, tôi thương mẹ, thương anh và thương mình bấy nhiêu. Chính vì vậy, mối quan hệ của tôi và bố rất hời hợt. Mẹ tôi rất nhiều lần mắng tôi về việc tôi dửng dưng, lẩn tránh, thờ ơ với bố. Tôi không thể biện minh cho mình bởi mỗi lần gặp bố, tôi đều vô thức hình dung đến cảnh bố phản bội mẹ, phản bội sự tin tưởng và kính trọng của anh em tôi.
Rất nhiều lần tôi định nói với mẹ về việc của bố nhưng bị anh tôi “đe dọa” “cấm chỉ” dẹp tan ý định đó. Anh nói, chuyện bố có nhân tình nếu để cho mẹ biết thì không những không giải quyết được việc gì mà sẽ gây hại cho sự nghiệp của bố, hạnh phúc của gia đình. Nếu mẹ biết, mẹ không chịu nổi cú sốc đấy mà gục ngã hoặc bố mẹ li hôn thì gia đình tôi sẽ tan tác. Anh cũng bảo là chắc chắn bố không bao giờ bỏ gia đình để chạy theo những người đàn bà kia, chẳng ai có thể thay thế được mẹ, còn những người kia, do quan hệ làm ăn chứ trả có tình cảm gì…
Vì những lí do trên mà tôi không làm ầm ĩ sự việc. Tôi im lặng bố về nhà, im lặng khi thỉnh thoảng bố “ăn vụng chùi mép” chưa sạch khiến anh phải tìm cách bao che. Suốt mười năm nay, nhìn bố bồ bịch, tôi chỉ biết cầu mong cho bố mau chán họ để quay về với mẹ. Nhưng hết người này đi thì có người khác đến, chẳng mấy khi bố không có “em út”.
Gần đây, tôi thấy mình không thể im lặng được nữa. Sức khỏe của ông tôi càng ngày càng yếu. Mẹ tôi gần như chăm ông mà bạc trắng đầu, nhiều đêm không ngủ. Tôi và anh cũng phải thay phiên nhau trông nom ông. Thế nhưng bố vẫn biền biệt vắng nhà.
Bố vừa thay “gái mới” – một cô cave nhà hàng ít tuổi hơn cả tôi. Một tuần hầu như bố chỉ đảo qua nhà một hai tiếng rồi lại đi ngay tới chỗ cô ta. Anh tôi tìm hiểu và được biết, cô ta đang có thai, không biết có phải con của bố không. Anh em tôi đã tìm cách gặp riêng cô ta, yêu cầu cô ta phá thai nhưng cô ta không chịu.
Không hiểu cô ta đã nói gì với bố mà ngay khi chúng tôi chuẩn bị rời khỏi chỗ cô ta, bố tôi xuất hiện. Bố quát mắng anh tôi một trận tơi bời. Bố nói chúng tôi không có quyền can thiệp vào cuộc sống của bố. Quá uất ức, anh em tôi đáp trả lời bố rằng, nếu bố chọn mẹ con cô ta, anh em tôi sẽ coi như không có bố. Anh tôi vừa dứt lời đã bị bố tát bốp vào mặt trước sự chứng kiến sững sờ của tôi và sự hả hê của cô bồ. Anh tôi nhìn bố trân trân cũng không thể tin nổi là vừa bị bố đánh.
Khi tôi vẫn còn đang đờ người ra, anh đã kéo tôi bỏ chạy. Cái tát của bố như giọt nước tràn ly, xóa hết tất cả tình cảm còn lại mà anh em tôi dành cho bố. Chúng tôi không cần một người bố như vậy, bỏ bê gia đình, sẵn sàng đánh cả con để bảo vệ gái.
Chúng tôi không cần người bố như vậy. Nhưng còn mẹ tôi, mẹ sẽ ra sao khi biết sự thực về bố?

Hội chợ Tết St Albans 2024
