Chỉ vì muốn thân thiết với em gái của bạn trai, vô tình tôi đã khiến cô ấy thích mình.

ảnh minh họa
Mình và bạn trai của mình quen nhau cách đây gần 1 năm. Bọn mình yêu nhau công khai và đều để cho bố mẹ cùng gia đình hai bên cùng biết về mối quan hệ này. Biết người yêu có cô em gái bằng tuổi, lại còn học cùng trường nữa nên mình rất muốn làm quen và gần gũi. Người ta nói “giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng”. Mình cũng sợ cảnh này diễn ra lắm nên cố gắng tạo thiện cảm với “bà cô”.
Mỗi lần đến nhà anh chơi, mình đều chủ động trò chuyện với M. – em gái anh. Mình còn lên phòng để tâm sự, nói chuyện, rồi hỏi thăm tình hình học hành ở trường của cô ấy. Hồi đầu, khi thấy mình có những hành động như vậy, M. tỏ ra rất lạnh lùng. Hôm đầu tiên mình vào phòng M. nói chuyện rồi hỏi về bài vở, cô ấy nhìn mình chằm chằm như “sinh vật lạ” mà không thèm trả lời câu nào. Thấy mình hỏi nhiều quá, cô ấy cũng chỉ trả lời xã giao bằng những câu nói cộc lốc. Lúc ấy mình cũng thấy ngại lắm, cứ nghĩ là mình đã làm điều gì khiến cô ấy khó chịu. Về sau, nghe bạn trai mình kể về M. mình mới biết là từ nhỏ cô ấy đã lạnh lùng, ít nói, không thích tiếp xúc với người lạ và lúc nào cũng chỉ thích ở một mình... Thế nhưng mình không bỏ cuộc mà tiếp tục kiên nhẫn trước sự lạnh lùng của M. Mình đã phải vắt óc nghĩ ra đủ mọi cớ để gần gũi hơn với cô ấy. Nào là tìm lớp học thêm để cả hai cùng tham gia, nào là sang lớp cô ấy trong những giờ giải lao để hỏi han tình hình, lấy cớ này nọ để rủ cô ấy cùng đi đến các nơi.
Phải mất một thời gian, M. mới bắt đầu tỏ ra thân thiện hơn với mình. Mỗi câu chuyện mình kể, M. có vẻ thích thú hơn và chăm chú lắng nghe. Không những thế, đôi lần hứng lên, cô ấy còn kể cho mình nghe về lớp cô ấy và những sở thích cá nhân. Có những hôm, hai đứa mình ngồi thao thao bất tuyệt về đống bài tập ở trường hay những thầy cô “hắc ám” rồi chọc nhau cười như nắc nẻ… Dần dần, mình và M. trở nên thân thiết, gần gũi hơn như hai người bạn. Mình cũng chủ động rủ cô ấy đi chơi, đi xem phim, ăn uống, rồi đi shopping nữa… M. không những không còn lạnh lùng với mình như trước mà ngược lại, bây giờ cô ấy rất quan tâm và chiều chuộng “chị dâu tương lai” – là mình. Thấy M. vui vẻ hơn và không còn ít nói như trước nữa, mình thích lắm! Cả người yêu mình và hai bác bên nhà cũng đều tỏ ra rất vui vẻ khi thấy cô “chị dâu tương lai” và “bà cô bên chồng” lại thân thiết như vậy.
Thế nhưng gần đây, M. đột nhiên có những hành động rất lạ mà trước giờ mình chưa bao giờ thấy cô ấy làm như vậy. Có mấy lần, khi mình đèo M. đi hiệu sách hay đi shopping, cô ấy đột nhiên vòng tay ôm lấy mình rất chặt, nói là “M. sợ Y bị lạnh”. Lúc ấy mình không hề nghĩ ngợi gì, chỉ cho rằng đấy là hành động bình thường của người bạn thân nên mình cười xòa rồi cứ để cho M. ôm mình như vậy. Có lần, mình nói sẽ giới thiệu bạn trai cho M., cô ấy khăng khăng từ chối và nói đã thích người khác rồi nên không muốn giới thiệu ai cả. Mình gặng hỏi mãi nhưng M. cũng chỉ nói là người ta không thích cô ấy chứ nhất quyết không chịu “khai” thêm bất cứ điều gì nữa.
Hồi tháng 11, lúc chuẩn bị đến sinh nhật của M., mình có hỏi M. muốn tổ chức sinh nhật như thế nào để mình giúp cô ấy chuẩn bị, nhưng M. nhất quyết không cho ai tổ chức sinh nhật, không thích mời ai hết… M. nói chỉ cần mình cùng cô ấy đi chơi, đi café rồi thắp nến tổ chức nho nhỏ như vậy là đủ rồi. Để tạo bất ngờ cho M., hôm ấy mình đã bí mất cùng người yêu mình (anh trai của M.) đặt một chiếc bánh gato rồi cùng đến chúc mừng sinh nhật cô ấy. Thế nhưng, trái ngược với những gì mình tưởng tượng, khi anh trai xuất hiện, thái độ của M. rất khó chịu và giận ra mặt. Mình cũng không hiểu cô ấy giận vì lý do gì nhưng hôm sau mình vẫn đến nhà để xin lỗi và giảng hòa.
Lúc mình lên phòng, M. không còn tỏ thái độ giận dữ như lúc ở quán café nữa. Rồi đột nhiên, cô ấy khóc nức nở và thú nhận với mình một sự thật “động trời”: cô ấy là les. M. còn nói rằng trước giờ cô ấy không muốn gần gũi tiếp xúc với bất cứ ai vì sợ mọi người biết sẽ ghét, sẽ xa lánh, thế nhưng càng tiếp xúc với mình thì M. càng không thể kiềm chế được tình cảm. M. kể cô ấy đã rất đau khổ khi chứng kiến mình và anh trai M. tay trong tay hạnh phúc, rồi cảm thấy rất có lỗi và dằn vặt bản thân khi để xảy ra chuyện này… Thậm chí, M. còn gục vào vai mình khóc và cầu xin mình không nói chuyện này với bất kỳ ai. Thật sự, cảm xúc của mình lúc ấy rất rối loạn. Lúc vừa nghe thấy M. nói vậy, mình shock đơ người, nhưng sau khi nghe cô ấy nói, mình lại thấy vừa thương cho M., vừa không biết nên xử lý chuyện này như thế nào.

Sau hôm ấy, mình ít đến nhà người yêu hơn và cũng hạn chế tiếp xúc với M. Thái độ của mình bị người yêu mình và bác gái nhận ra ngay. Anh ấy cứ thắc mắc tại sao không thấy hai đứa đi với nhau nữa? Sao không thấy em lên phòng tâm sự với cái M. như trước?… Bác gái cũng nhận ra thái độ khác lạ của cả mình và M. Bác còn nhiều lần gặng hỏi mình lý do nhưng mình đều tìm cách nói khéo. Thấy bác gái có vẻ không vui vì M. đang vui vẻ lại đột nhiên trở vệ trạng thái lầm lì như trước, mình cũng cảm thấy có lỗi lắm!
Thật lòng, mình rất bối rối và khó xử vì mình chính là nguyên nhân dẫn đến chuyện này. Giờ mình chẳng biết phải làm sao để giải quyết mọi chuyện. Đang yêu nhau mà lại xảy ra chuyện như thế, liệu sau này khi cưới thì tình trạng chị dâu – em chồng sẽ trở nên như thế nào? Rồi còn gia đình nữa chứ, mọi người sẽ ra sao, người ngoài sẽ nghĩ như thế nào khi em chồng lại có tình cảm với chị dâu như vậy? Mình phải làm thế nào với mớ bòng bong này đây?

