Hôm nay là ngày vợ chồng mình rời bỏ phòng trọ mười hai mét vuông để chuyển đến ngôi nhà mới đẹp đẽ khang trang. Ước mong bấy lâu đã thành hiện thực, chồng bế vợ xoay mấy vòng suýt ngã và hét lớn: “Mình có nhà rồi!”. Lòng vợ cũng hân hoan đến khó tả.
Nhớ những ngày mình còng lưng làm thêm, vừa về đến phòng trọ đã vội vã đi ngay kẻo trễ giờ. Vợ chồng cứ thế “cày bừa” không biết mệt, bữa thì nhai vội cái bánh mì, bữa lại húp qua loa tô cháo hay lùa tạm bát cơm nguội cho đỡ đói. Một năm trời, tối nào về chồng cũng đổ vật ra giường như… ma đói. Mười giờ đêm vợ mới nấu xong bữa cơm khuya để bù đắp năng lượng. Có khi, bực dọc quá vợ chồng mình lại quay ra cãi cọ. Chuyện ái ân cũng nhạt dần, buổi tối chỉ mong có được một giấc ngủ thật sâu cho vơi bớt mệt nhọc.

Nhận thấy nguy cơ rạn nứt, cả hai cùng giảm cường độ làm thêm, cân đối lại thu chi. Thay vì mất một khoản tiền để mua, chồng lo việc đóng kệ giày dép, làm giá đựng nồi niêu chén bát, sửa chữa những thứ có thể tái sử dụng như quạt máy, ti vi… Vợ thì lo chợ búa sao cho hợp lý, tiết kiệm.
Từ khi có “kế hoạch B”, mỗi tối vợ chồng mình dành ba mươi phút để quàng tay nhau đi và háo hức tính đến tương lai sẽ làm nhà ở đâu, sơn màu gì… Cũng trong những lần đi dạo đó, mình phát hiện có một cái gương lớn và một chiếc ghế mây nằm chỏng chơ bên vệ đường. Thế là phòng trọ có thêm một cái gương để vợ chồng soi ngắm và… khen nhau đẹp trai, xinh gái trước khi đi làm. Chiếc ghế mây cũng được chồng tu sửa, đặt ở góc nhà.
Hôm nay, chồng gỡ tấm gương lớn từ trên tường xuống mà rưng rưng, vợ thì cứ ngồi ì trên chiếc ghế mây. Những đồ dùng tưởng là tầm thường đó giờ đã trở thành kỷ vật thiêng liêng.
Sau hơn ba năm vất vả cộng với sự giục giã của gia đình, vợ chồng mình mới quyết định có con. Có lẽ đây là giai đoạn khó khăn nhất trong những ngày tháng ở trọ. Bụng mang dạ chửa, vợ không làm được nhiều việc như trước, tất cả gánh nặng dồn lên vai chồng. Đêm đêm, chồng áp tai lên bụng vợ nghe tiếng con quẫy đạp rồi thủ thỉ: “Lớn nhanh còn chơi thể thao với ba!”.
Tại phòng trọ nhỏ xinh này, vợ chồng mình lần đầu biết làm cha, làm mẹ. Khó khăn rất nhiều nhưng hạnh phúc cũng lớn lao không kém. Hạnh phúc là những lần nhìn con biết cười, biết bi bô gọi ba, gọi má. Hạnh phúc là những khi con chập chững tập đi, thắc mắc đủ chuyện. Hạnh phúc là mỗi ngày trở về thấy con rạng rỡ nụ cười. Kinh tế khấm khá hơn, chồng đề nghị chuyển đến phòng trọ rộng rãi hơn nhưng vợ ngăn lại. Mãi đến bây giờ, khi đã có ngôi nhà mới, vợ chồng mình mới… dứt áo ra đi.
Đồ đạc đã được chuyển lên xe, căn phòng trống huơ trống hoác nhưng vợ vẫn nhìn thấy rõ mồn một cảnh chồng ngồi nghe tin tức và bình luận oang oang trong lúc đợi vợ nấu cơm, nhìn thấy cảnh con trai nghịch đồ chơi giữa nhà, thi thoảng khóc gọi ba, nhìn thấy cái gật đầu ưng ý của chồng mỗi lần vợ “sáng chế” ra món mới cho cả nhà…
Xe đã nổ máy, tạm biệt ngôi nhà thân thương.

