Em vẫn ổn, còn anh thì sao?

    ảnh minh họa

    Nhớ ngày còn yêu anh, em hay nghĩ rằng nếu sau này không còn bên nhau nữa, em sẽ tự loay hoay với nỗi buồn của mình ra sao. Em là đứa con gái ngoài thì tỏ ra mạnh mẽ lắm, cứng rắn lắm, có thể làm tất cả mọi việc mà không nhờ đến bất kỳ ai, và luôn cho rằng mình rất “siêu nhân”. Thế mà yêu anh, em lại hay dựa dẫm vào anh đến thế.

    “Anh ơi, bóng đèn nhà em hỏng rồi”, “anh ơi, quạt tự dưng không quay nữa”, “anh ơi, em mệt lắm em không thiết tha gì nữa đâu”,… dường như lúc nào em cũng gọi anh như thế, mỏi mệt cũng gọi anh, buồn bã cũng gọi anh, yếu đuối cũng gọi anh,… không thèm quan tâm anh có đau đầu vì điều đó không nữa.

    Em sẽ không làm người lớn đâu. Làm người lớn thì em không được phép nũng nịu, nhõng nhẽo, làm người lớn thì sẽ phải tự chăm sóc cho bản thân thật tốt, thật ổn, làm người lớn thì sẽ phải đối mặt với một đống hóa đơn và luôn phải tự chứng minh rằng mình giỏi giang lắm. Mà em thực sự thì chỉ cần có người yêu như anh là đủ.

    Đó là đi đâu em cũng tự hào, không phải vì anh kiếm được tiền nhiều mà vì anh vô cùng chăm chỉ, đó là không phải vì anh hào hoa, đẹp trai mà là vì anh khiến em cảm thấy mình luôn được an toàn nhất. Những lúc đó em chỉ nghĩ, thế giới này ngoài gia đình thì em chỉ cần thêm anh.

    Thế mà một ngày em vẫn phải nhận ra, thế giới của em không có anh, dường như mọi thứ vẫn đủ đầy… Em cứ nghĩ đến cảnh tượng em không yêu anh nữa, chắc hẳn em sẽ xấu xí, sẽ vật vã, sẽ không còn là chính mình nữa. Ấy vậy mà em lý trí hơn em tưởng, dù có những lúc, em tưởng mình đã đến cùng cực của cô đơn.

    Em vẫn ổn, còn anh thì sao?

    Em vẫn ổn, mỗi sáng tỉnh dậy, tóc tai bù xù, chân tay khua khoắng mặc đồ vội đến chỗ làm, quên luôn thói quen mở điện thoại đọc tin nhắn của “lão hâm” vào mỗi bình minh.

    Em vẫn ổn, buổi trưa vẫn cố gắng lê lết đi ăn trong cái nắng gay gắt, chiều vẫn hay vẩn vơ lang thang phố xá, còn mùa đông thì vẫn thích gió mùa và khăn len.

    Em vẫn ổn, em vẫn thường xuyên gặp bạn bè, bọn nó lại mai mối cho em những anh chàng khác nhau rồi bảo cưới nhanh thôi, già rồi đấy.

    Em vẫn ổn, vẫn thỉnh thoảng nói chuyện phiếm với vài ba chàng trai, cũng có tán tỉnh, hẹn hò, nhưng không yêu…

    Thật lạ, mọi người đã rất ngạc nhiên khi chúng mình chia tay, vì nghĩ hai cái đứa suốt ngày cặp kè nhau không rời phút nào đấy mà giờ mỗi người mỗi ngả.

    Thật lạ, trên đời này có nhiều chuyện dù không muốn nhưng vẫn phải làm, có nhiều người dù không thể xa nhưng rồi cũng phải rời xa mãi.

    Thật lạ, mỗi tin nhắn, mỗi cuộc gọi nhắc nhở, bảo ban, rồi cả quát mắng mới đó mà giờ bay biến đi đâu mất. Trên đời này còn có bao chuyện lạ lùng, nhưng rồi cũng phải chấp nhận cả đấy thôi.

    Chiều nay em lại ngồi ở Cuối Ngõ, là quán cà phê anh hay thường xuyên lui tới nhất ngày trước. Hình như anh bận bịu, cũng có thể anh thay đổi thói quen rồi, em đợi mãi nhưng rồi mỗi ngày trôi qua, chưa bao giờ anh tới.

    Chiều nay có cặp tình nhân ngồi bên nhau, bình hoa cúc trắng cũ vẫn đong đưa trong gió, em thấy lẻ loi đến vô cùng.

    Chiều nay, em thấy mình không ổn lắm, chỉ muốn ôm anh…



    Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về ?
MRC North West Vùng: St Albans. Phone: 1300 676 044
Xem thêm


Để lại Tên và mobile, chúng tôi sẽ tìm cho bạn những nhà cung cấp dịch vụ tốt nhất.

TÌM DỊCH VỤ