Đến dự đám cưới chồng cũ, thấy chiếc nhẫn trên tay anh, tôi muốn chinh phục anh lần nữa

15:51' 17-03-2026
Tôi và anh từng có hơn 8 năm bên nhau. Từ thời sinh viên nghèo, hai đứa cùng ăn mì gói, cùng chạy xe máy đi khắp thành phố, cho đến khi ra trường, đi làm, kết hôn rồi có một cậu con trai. Những năm tháng đó đối với tôi không hề ngắn. Thậm chí có lúc tôi từng nghĩ, cả đời này chắc mình chỉ sống bên người đàn ông ấy.


    Nhưng cuộc hôn nhân của chúng tôi lại kết thúc theo một cách chẳng ai ngờ tới.

    Năm ngoái, chúng tôi ly hôn. Và người có lỗi… là tôi.

    Anh làm kinh doanh nên thường xuyên phải đi công tác. Một tháng có khi nửa tháng anh ở ngoài tỉnh, thậm chí có lúc cả tuần không gọi về nhà. Ban đầu tôi còn quen, còn nghĩ đàn ông lo sự nghiệp thì phải vậy. Nhưng càng về sau, cảm giác cô đơn trong tôi càng lớn. Tôi ở nhà vừa chăm con vừa đi làm, tối về căn nhà trống trải, nhiều khi chỉ muốn có ai đó nói chuyện.

    Rồi tôi phạm sai lầm. Tôi thân thiết với một đồng nghiệp nam trong công ty. Ban đầu chỉ là trò chuyện, tâm sự, sau đó mọi thứ đi quá giới hạn. Tôi từng nghĩ mình chỉ đang tìm một chút quan tâm, một chút bù đắp, nhưng dù biện minh thế nào thì đó vẫn là ngoại tình.

    Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã kết thúc theo cách chẳng ai ngờ. (Ảnh minh hoạ)

    Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã kết thúc theo cách chẳng ai ngờ. (Ảnh minh hoạ)

    Cái ngày anh phát hiện ra mọi chuyện, tôi vẫn nhớ rõ. Anh không đánh tôi, cũng không chửi mắng ầm ĩ, chỉ là ánh mắt anh nhìn tôi lạnh đến mức tôi không dám đối diện. Sáng hôm sau, anh nói rất ngắn gọn:

    - Mai mình ra tòa làm thủ tục ly hôn.

    Tôi hoảng hốt. Tôi khóc, tôi xin lỗi, tôi nói mình chỉ nhất thời sai lầm nhưng anh chỉ lắc đầu.

    - Anh không thể tiếp tục sống như chưa có chuyện gì.

    Chúng tôi ly hôn nhanh đến mức tôi vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Sau ly hôn, con trai ở với anh và bà nội. Tôi thỉnh thoảng vẫn qua thăm con. Nhưng nói thật, lý do khiến tôi thường xuyên đến đó không chỉ vì con. Tôi vẫn còn yêu anh.

    Rất nhiều lần tôi nghĩ nếu mình cố gắng thay đổi, biết đâu anh sẽ mềm lòng. Có lúc tôi còn nói với con trai:

    - Con nói với bố là mẹ nhớ bố được không?

    Thằng bé ngây thơ nhìn tôi rồi hỏi:

    - Mẹ muốn bố mẹ ở chung lại hả?

    Tôi chỉ cười, nhưng trong lòng đau nhói. Thế rồi cách đây vài tháng, tôi nghe tin anh sắp cưới vợ.

    Tin đó không phải do anh nói, cũng không phải do mẹ chồng cũ nói, mà là từ một người bạn chung. Lúc nghe xong, tôi chết lặng rất lâu. Tôi từng nghĩ anh chỉ đang giận, rồi một ngày nào đó mọi thứ sẽ qua. Nhưng hóa ra, anh thật sự bước tiếp.

    Sau ly hôn, tôi vẫn thỉnh thoảng qua thăm con trai. (Ảnh minh hoạ)

    Sau ly hôn, tôi vẫn thỉnh thoảng qua thăm con trai. (Ảnh minh hoạ)

    Tuần trước là đám cưới của anh. Tôi đã đắn đo rất nhiều rồi cuối cùng tôi vẫn đến.

    Đám cưới tổ chức khá lớn. Tôi đứng ở phía xa nhìn vào, cảm giác như mình là người ngoài. Khi nhìn thấy cô dâu, tôi không biết nên nghĩ gì. Cô ấy không xinh bằng tôi, cũng không có vóc dáng nổi bật. Trong đầu tôi thoáng qua một suy nghĩ rất ích kỷ: gu của anh kém đi rồi sao?

    Nhưng rồi tôi lại tự cười chính mình. Người phản bội trước là tôi, tôi còn tư cách gì để so sánh.

    Khi nhạc cưới vang lên, cô dâu chú rể bước lên sân khấu. Nhìn anh đứng đó, tôi bỗng nhớ đến đám cưới của chúng tôi năm xưa. Khi ấy người nắm tay anh bước vào lễ đường là tôi.

    Tôi không kìm được nước mắt. Đúng lúc đó, ánh mắt tôi vô tình nhìn xuống bàn tay anh. Và tôi sững lại.

    Chiếc nhẫn trên tay anh là chiếc nhẫn cưới của chúng tôi. Tôi nhìn rất kỹ. Không thể nhầm được, đó chính là cặp nhẫn chúng tôi đặt làm khi kết hôn.

    Trong khoảnh khắc ấy, lòng tôi bỗng dậy lên một cảm giác kỳ lạ. Tôi không còn khóc nữa, thậm chí còn bật cười.

    Anh đã kết hôn lần nữa nhưng vẫn đeo chiếc nhẫn cũ. Một người đàn ông nếu thật sự đã quên quá khứ, liệu có làm vậy không?

    Tôi đứng lặng một lúc rồi quay người rời khỏi hội trường. Lúc ra đến cổng, một người bạn cũ nhìn thấy tôi và ngạc nhiên hỏi:

    - Ơ, sao cậu cũng tới đây?

    Tôi chỉ cười nhẹ.

    - Ừ, tớ tới xem thôi.

    Bạn tôi nhìn theo phía hội trường rồi nói nhỏ:

    - Thấy chưa, người ta có gia đình mới rồi, cậu đừng lưu luyến nữa.

    Tôi không trả lời, trong đầu tôi lúc ấy chỉ có một suy nghĩ, đó là có lẽ trong lòng anh vẫn còn tôi. Tôi biết nhiều người sẽ nói tôi đang tự huyễn hoặc, nhưng nếu thật sự anh đã quên, anh đã không giữ chiếc nhẫn đó.

    Tôi không biết cuộc hôn nhân mới của anh sẽ thế nào, nhưng tôi có cảm giác nó sẽ không kéo dài. Có thể tôi sai, cũng có thể tôi đang quá ích kỷ. Nhưng tôi đã nghĩ ra một cách.

    Dù sao chúng tôi vẫn có con chung. Tôi hoàn toàn có lý do để gặp anh nhiều hơn. Đưa con đi chơi, họp phụ huynh, sinh nhật của con… những dịp đó sẽ khiến chúng tôi tiếp xúc.

    Có lần tôi nói với con trai:

    - Nếu bố mẹ nói chuyện nhiều hơn, con có vui không?

    Thằng bé gật đầu ngay:

    - Con thích bố mẹ ở chung nhà.

    Câu nói ngây thơ ấy khiến tôi vừa đau lòng vừa hy vọng. Tôi biết mình từng sai rất lớn, sai đến mức đánh mất cả gia đình. Nhưng nếu vẫn còn một cơ hội nhỏ, tôi vẫn muốn thử một lần.

    Có thể mọi người sẽ nghĩ tôi ích kỷ khi muốn giành lại người đàn ông đã có vợ, nhưng tình cảm con người đôi khi không đơn giản đúng sai. Và tôi vẫn luôn tự hỏi một điều rằng, liệu chiếc nhẫn anh đang đeo là vì thói quen, hay vì anh thật sự vẫn chưa quên tôi?



    Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về Giáo dục?
Williamstown High School Vùng: Williamstown. Phone: 9393 9039
Xem thêm

Trường có truyền thống về các chương trình học thuật, âm nhạc, thể thao và nghệ thuật.


Article sourced from EVA.

Original source can be found here: https://eva.vn/tam-su/den-du-dam-cuoi-chong-cu-thay-chiec-nhan-tren-tay-anh-toi-muon-chinh-phuc-anh-lan-nua-c391a664944.html


Để lại Tên và mobile, chúng tôi sẽ tìm cho bạn những nhà cung cấp dịch vụ tốt nhất.

TÌM DỊCH VỤ