Có những ngày như thế vừa qua…
Viết cho những cảm xúc còn lại cuối mùa thu…
Ở đâu đó trong những tháng ngày mục rỗng kia
Ta thường đãng trí trong tiềm thức những tháng ngày mệt mỏi
Đôi khi thấy cõi lòng thảnh thơi rồi ta lại tự hỏi
Tìm đâu bình yên hay thanh thản cho chính bản thân mình
Một mình hờ hững đứng trong nắng sớm bình minh
Hay để mặc nắng rớt vai trong những chiều thu êm ả
Cô đơn hay là gì không hiểu, chỉ thấy lòng mênh mông quá
Chạm tới niềm tin, mà sao hiu hắt chẳng thể viết nên lời…
Ta lại cười! Thôi thì mặc nắng gắt hay mưa rơi
Bởi có bão lòng hay lo lắng cũng chỉ là một giới hạn
Tự nhủ dù là yêu thương nhường nào cũng có ngày vơi cạn
Cũng chỉ cho phép vướng bận vài giây của vệt kí ức cuối ngày…

Một bàn tay rời đi sẽ là một bàn tay thay thế..
Có những thứ qua rồi ta lại thèm nắm chặt một bàn tay
Nhưng quy luật ở đời ắt ta sẽ phải tìm và hiểu là không thể
Một bàn tay rời đi sẽ là một bàn tay thay thế
Ngày vẫn như thế chóng qua và đêm sẽ lại dài…
Ta hằng ngày, hàng giờ vẫn đối diện với câu hỏi tương lai
Còn hay mất, có hay không yêu thương còn tồn tại
Nhưng khi đối mặt với những người yêu thương ở hiện tại
Thì chấp nhận những thiếu hụt là tự nhiên của lẽ sống ở đời.
Thôi thì cứ tạm khép lại quá khứ rồi sẽ buông lơi
Cứ khóc cứ cười với trái tim tuôn trào máu đỏ
Chuyện hồng trần ở đời ta cũng xem như là một con gió
Chỉ mong đôi mắt mình không còn hằn lên những vệt đa mang…

