Chiều 26 Tết thấy 10 cuộc gọi nhỡ của mẹ chồng, tôi lo lắng gọi lại rồi òa khóc trước những lời bà nói
Cưới nhau xong, chúng tôi ở thành phố làm việc, cuộc sống vẫn xoay quanh hai chữ cố gắng. Cố gắng làm việc, cố gắng tiết kiệm, cố gắng để sau này có một mái nhà tử tế. Tình cảm vợ chồng nhìn chung êm ấm. Nhưng cứ mỗi dịp Tết đến, câu chuyện quen thuộc lại lặp lại: năm nay về nội hay về ngoại?
Hồi mới yêu thì đơn giản, ai về nhà nấy. Cưới năm đầu, tôi theo chồng về quê anh ăn Tết. Đó là lần đầu tiên tôi đón giao thừa mà không có bố mẹ bên cạnh. Cả nhà chồng quây quần nâng ly chúc mừng năm mới, còn tôi ngồi giữa không khí rộn ràng ấy mà lòng chợt chùng xuống. Nhớ nhà, nhớ mâm cơm quen thuộc, nhớ tiếng mẹ gọi.
Nhưng bố mẹ chồng rất thương tôi, không để tôi đụng tay vào việc gì. Mẹ chồng còn bảo chồng tôi:
- Con đưa vợ đi chúc Tết họ hàng đi, cho nó đỡ ngại.
Chính sự ấm áp ấy đã xoa dịu phần nào nỗi nhớ nhà trong tôi.
Năm sau, chồng theo tôi về nhà ngoại, bố mẹ tôi mừng lắm. Nhìn bố rót rượu cho con rể, mẹ tất bật nấu thêm món này món kia, tôi thấy lòng mình ấm áp vô cùng. Sau cái Tết ấy, hai vợ chồng thống nhất sẽ luân phiên mỗi năm một bên, để khỏi ai phải thiệt thòi.
Mọi chuyện vốn dĩ vẫn ổn cho đến năm nay.
Tình cảm vợ chồng tôi nhìn chung êm ấm. (Ảnh minh họa)
Giữa năm, mẹ chồng tôi bị ngã xe, chân yếu hẳn, đi lại khó khăn. Vợ chồng tôi về quê anh mấy lần để thăm nom, lo liệu. Cũng trong thời gian đó, chúng tôi quyết định rời thành phố, mua một căn nhà nhỏ ở thị trấn gần quê chồng, đặt cọc xong xuôi, chỉ còn chờ hoàn tất giấy tờ. Và đúng lúc ấy, tôi biết mình mang thai. Đứa bé đến như một món quà, nhưng cũng khiến cảm xúc của tôi trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết.
Khi Tết cận kề, chồng tôi đặt vé về quê nội. Anh nói cần về xem tình hình sức khỏe của mẹ, rồi tiện làm nốt thủ tục nhà cửa. Tôi nghe mà lòng nặng trĩu. Năm ngoái đã ăn Tết nhà nội, năm nay chúng tôi cũng đã về nội nhiều lần. Nếu năm nay ăn Tết nội nữa vậy là 2 năm liền tôi không về ăn Tết với bố mẹ. Nghĩ đến đây, tôi lại thấy khó chịu.
Tối hôm đó, tôi lấy hết can đảm nói:
- Em muốn Tết này ăn Tết ngoại.
Anh sững lại, rồi cau mày:
- Năm nay sức khỏe mẹ yếu đi, phải về lo Tết cho mẹ chứ? Đợi khi nào sức khỏe mẹ khá hơn thì về ngoại.
Tôi cố giải thích, giọng nghẹn đi:
- Vợ chồng mình đã thống nhất mỗi năm ăn Tết một nơi rồi mà? Hơn nữa, năm nay mình về quê anh mấy lần rồi. Em đang mang thai… em chỉ muốn về nhà một chuyến thôi.
Có lẽ áp lực dồn nén, anh bỗng lớn tiếng:
- Em mang thai thôi mà, đừng nhạy cảm quá được không? Anh về quê đâu chỉ để ăn Tết, còn bao nhiêu việc phải lo cho tương lai của mình nữa!
Tiếng quát ấy khiến tôi chết lặng. Từ ngày cưới nhau, anh chưa từng nói nặng lời với tôi như vậy. Tôi bật khóc, vừa tủi thân vừa nhớ nhà, chỉ nói được một câu:
- Em chỉ là… nhớ nhà thôi.
Cả đêm đó chúng tôi im lặng. Hôm sau cũng vậy. Tôi biết anh không phải người vô tâm. Anh lo cho mẹ, lo cho căn nhà mới, lo cho tương lai của gia đình nhỏ. Nhưng tôi cũng đang mang trong mình một sinh linh bé bỏng, tâm trạng thất thường, chỉ cần một chút cảm thông thôi cũng đủ.

Cả đêm đó chúng tôi im lặng. (Ảnh minh họa)
Chiều 26 Tết, bước ra từ phòng họp sau cuộc họp cuối năm, tôi thấy có 10 cuộc gọi nhỡ của mẹ chồng. Tôi lo lắng vội gọi lại ngay. Bắt máy, mẹ chồng giọng vẫn hiền như mọi khi:
- Mẹ nghe thằng Tuấn kể rồi. Nó không hiểu chuyện, mẹ đã mắng nó rồi. Mẹ bảo nó mua vé cho con về ngoại ăn Tết.
Tôi sững người, nước mắt đã rơi lúc nào không hay. Mẹ tiếp lời:
- Con đang mang thai, phải vui vẻ mới tốt cho cháu. Chân mẹ giờ còn yếu, các con về đây mẹ cũng không chăm sóc được, mẹ áy náy lắm. Chuyện nhà cửa mẹ nhờ anh rể nó lo giúp rồi. Các con cứ yên tâm về ngoại đi. Nhớ gửi lời hỏi thăm bố mẹ con giúp mẹ.
Tôi nghẹn ngào chỉ biết đáp:
- Con cảm ơn mẹ đã hiểu cho con.
Cuộc gọi kết thúc mà tay tôi vẫn còn run. Tôi không ngờ người đứng ra dung hòa lại là mẹ chồng, người tưởng như sẽ mong con trai về bên mình dịp Tết nhất.
Tối 26 Tết, khi về nhà, tôi thấy trên bàn có 2 tấm vé xe về quê ngoại. Chồng tôi đứng bên cạnh, gãi đầu cười:
- Anh xin lỗi. Anh nóng quá. Mình về ngoại nhé.
Tôi òa khóc, nhưng là những giọt nước mắt nhẹ nhõm.
Sau chuyện ấy, tôi nhận ra rằng trong hôn nhân, không phải ai đúng ai sai, mà là ai chịu lùi một bước. Và đôi khi, chính sự thấu hiểu của người lớn trong gia đình lại là sợi dây gắn kết vợ chồng trẻ.

Article sourced from EVA.
Original source can be found here: https://eva.vn/tam-su/chieu-26-tet-thay-10-cuoc-goi-nho-cua-me-chong-toi-lo-lang-goi-lai-roi-oa-khoc-truoc-nhung-loi-ba-noi-c391a662498.html



