Tôi hoảng sợ khi nghĩ một ngày thức dậy không có con ở bên và phải ở lại thế giới không có con.
Giờ này con gái tôi đã ngủ. Toàn thân con vàng như một lát nghệ và mỏng hơn cả tấm chăn đang đắp trên người.

ảnh minh họa
Mỗi khi nghĩ đến sự muộn màng này, tôi ân hận chỉ muốn cắn xé bản thân. Nhưng tôi làm sao lường được khi trước đó con vẫn hoàn toàn khỏe mạnh, ăn uống tốt và thể trạng cũng rất tốt.
Chỉ mới đây, con mới xuất hiện các triệu chứng mệt mỏi, chán ăn, vàng da, vàng mắt tăng dần. Để ý tôi cũng thấy, nước tiểu của con sẫm màu nữa. Nhưng lúc ấy tôi ngu dốt quá còn mua thuốc về tự nhỏ cho con khi thấy mắt con cũng vàng đi. Để khi con được đưa vào viện thì bác sĩ đã chẩn đoán viêm gan cấp.
Và sau chuỗi ngày điều trị ở đây, tình trạng vẫn không được cải thiện. Bác sĩ đã đưa ra kết luận cuối cùng: chỉ có ghép gan, con mới được cứu sống.
Nghe tin con phải ghép gan mà tôi rụng rời. Bé con của tôi đã đầu thai nhầm mẹ rồi. Vì là con tôi, chính sự vô tâm của tôi nên bây giờ nó mới nằm thoi thóp thế kia.
Không biết bao nhiêu lần tôi đã khóc ngất mà níu áo bác sĩ bảo 'Cứu con tôi với'.
Không biết bao nhiêu lần tôi đã hỏi thăm, đã cầu xin từ đời thực đến đời ảo trên khắp các diễn đàn mong có người hiến gan cho con.
Tôi chạy đua không lại tử thần. Mỗi ngày vô vọng trôi qua đồng nghĩa với việc con càng rời xa tầm tay tôi.
Bác sĩ nói bệnh của con đã 'quá'. Tôi chưa thấy có một câu nói nào tàn nhẫn như câu nói này. Nó cứa vào tim và làm tôi đột quỵ.
Ngay cả khi biết bản thân tôi sắp chết có lẽ tôi cũng sẽ không sốc và tuyệt vọng đến thế. Con gái tôi chỉ mới vào lớp 1 và cuộc đời nó chỉ vừa mới bắt đầu đã kết thúc.Sao trên đời lại có những điều tàn nhẫn thế này. Tôi sắp mất con vĩnh viễn. Cái chết sắp sửa chia cắt mẹ con tôi.
Trời có thấu cho nỗi đau phải chứng kiến con đang chết đi từng ngày mà chỉ biết khóc, vô dụng và bất lực này không?
Con nằm đó và vẫn nghĩ con đang bị cảm cúm nặng, rồi con sẽ trở về nhà và lại đi học sớm thôi.
Nó cứ hỏi tôi: 'Mẹ ơi, con muốn về nhà. Sao con lâu được về nhà thế?' hoặc 'Mẹ xin bác sĩ cho con về nhà đi, con sắp thi học kỳ rồi đấy! Các bạn đến thăm con bảo thế!'.
Những lời ngây thơ của con gái nói như cứa vào tim tôi ngàn mũi kim. Tôi chỉ cầu xin có một điều kỳ diệu, một phép màu nào đó để con khỏe mạnh.
Thậm chí có lấy đi cả của cải vợ chồng tôi tích cóp được, có lấy đi cả 31 năm tuổi thọ này của tôi hay cả cuộc đời này, tôi cũng đều sẽ đổi để con được sống.
Những ngày này, mắt con vàng, lưỡi con vàng như bôi nghệ. Để con không thấy gương mặt mình, tôi đã phải giấu hết gương trong túi xách.
Rồi con bắt đầu ý thức được, mình đang ốm nặng, con khóc. Con bắt đầu tra hỏi và không còn tin vào những lời nói dối của mẹ và bác sĩ nữa.
Bác sĩ bảo, con sắp bước vào giai đoạn phù não và mất ý thức rồi con sẽ không còn nhận ra được người thân nữa. Bây giờ đến ngủ con cũng không được yên giấc.
Cứ vài tiếng một lần tôi phải gọi con, lấy hết sức mạnh mà mỉm cười cho con yên tâm 'Mẹ vẫn ở đây'.
Những ngày này, vì sợ con gái có thể ra đi bất cứ lúc nào, tôi luôn nắm chặt tay con.
Sự sống của con giờ chỉ còn đếm từng ngày và từng giờ. Chưa bao giờ tôi ghét bệnh viện, ghét bác sĩ đến thế.
Từ lúc vào đây, họ chưa cho chúng tôi một tia hy vọng nào. Tất cả đều thật nhẫn tâm, kể cả ông trời.
Con gái tôi lại vừa thức giấc, con mè nheo: 'Mẹ bôi kem cho con, con muốn trắng cơ'. Tôi và chồng cũng làm như thế cho con vui.
Nhưng chúng tôi biết làm gì để con có thể khỏe mạnh trở lại đây? Một ngày gần đây, nếu con ra đi, tôi cũng sẽ đi theo con để bên kia thế giới con vẫn có mẹ.
Nhưng còn chồng tôi, anh sẽ ở lại với đau khổ mất vợ mất con, tôi phải làm thế nào? Tôi phải làm thế nào đây?

