Mình yêu nhau xong rồi

04:37' 17-04-2026
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.


    Bạn biết trên đời này câu nói nào buồn nhất không ? Với mình, thì chỉ có 5 chữ thôi “mình yêu nhau xong rồi”. 

    Thật ra đó là tựa một cuốn sách, mình vô tình nhìn thấy nó được trưng bày ở hiệu sách Phương Nam cách đây cũng 3,4 năm rồi, nhưng chưa một lần nào mình dám cầm nó lên tay hay giờ ra đọc dù chỉ là lời giới thiệu ở trang bìa.

    Trên đời này có một số thứ con người ta luôn cố gắng lờ đi dù người ta có tò mò hay thậm chí có khao khát nó, đơn giản vì những nỗi sợ có liệt kê đến cả đời cũng không hết: sợ đau, sợ nghiện, sợ luỵ, sợ suy, sợ nó đánh vỡ cả những phòng tuyến cuối cùng trong lòng,…

    Tôi từng yêu, yêu một người con trai vào năm tôi 24 tuổi, độ tuổi đẹp nhất cuộc đời nhưng cũng đầy rẫy những mơ hồ và thất bại. Không hiểu sao nhưng con người ta luôn có xu hướng dùng 24 tuổi như một thước đo chuẩn mực, nào là “tôi sẽ thành công trước năm 24 tuổi” hay “24 tuổi rồi sao chưa lấy chồng ?”.  Với tôi, tôi không có bất cứ cột móc hay mong đợi gì ở độ tuổi đó cả, tình yêu, sự nghiệp, tôi đã từng chả mong điều gì ngoại trừ bình bình an an.  

    Ấy vậy mà một người con trai đã xuất hiện vào những giây phút tôi đang sống bình yên và bất cần nhất, ném một hòn đá vào mặt hồ tĩnh lặng rồi nhảy tọt luôn vào nó, gây ra từng đợt sóng xô cuốn theo li ti những hạt tia nước trong cõi lòng tôi một cách quá đỗi ồn ào. Ấy vậy mà, tôi lại bị cuốn theo và chìm ngược lại trong những sự ngọt ngào và mới lạ của những thứ gọi là “lần đầu tiên”. 

    Lần đầu tiên có người ngồi trông tôi ngủ, lần đầu tiên có người tặng tôi ly nước ép dứa giữa ngày trời oi ả, lần đầu tiên có người đội cho tôi chiếc mũ bảo hiểm và gạt chân chóng xe. Nhỏ bé, nhưng đủ ồn ào.  Nhẹ nhàng, nhưng đủ để thương. Lần đầu tiên có người dạy tôi cách nói “dạ”, cách thương cách yêu một người không phải bạn cũng chưa phải gia đình. Nếu ai hỏi cảm giác đó là gì, tôi chỉ có thể gọi tên nó là “tình đầu” - một cái tên với nhiều người có thể nó sến súa, nhưng lại đủ để khơi gợi và khắc ghi đến tận xương tuỷ.  

    Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất. 

    Những tưởng đó sẽ là những kí ức có hậu, nhưng nếu có hậu thì đã chẳng gọi là “tình đầu tan vỡ”. Thất vọng, hoài nghi, cãi vã, hàn gắng, níu kéo, hụt hẫn,… từng lần từng lần kéo mối quan hệ đẹp đẽ này đến vực thẳm. Ở mỗi lần phạm sai lầm, con người ta lại quên đi hết những lần mình cùng nhau hò hẹn, hứa hẹn tương lai xa xôi hay những lần ta hi sinh vì cái gọi là mái ấm sau này. Chúng tôi, dần hết yêu nhau. Nhẹ nhàng đấy, nhưng lại cay đắng nghìn phần. 

    Chẳng bàn đến lỗi của ai cả, ngay khoảng khắc 2 đứa hết yêu nhau, thì chuyện tình này đã đi đến hồi kết rồi.  Và đương nhiên, chẳng ai thấy mình sai trong câu chuyện đó cả, nhưng càng lớn bạn lại sẽ càng nhận ra hình như mình cũng không phải người đúng, chỉ là mình có muốn chấp nhận cái sự thật vã vào cái tôi trong tim hay không thôi. 

    Sau chia tay, có người luyến tiếc, có người trách móc, hễ là phàm phu tục tử thì không thể an lòng được sau chia tay.  Thời gian tôi luyện từng người thành phiên bản chẳng khác nhau mấy trong xã hội, gai góc và thấu tình, rồi họ sẽ dần chẳng trách ai, thứ họ cần là một bến đỗ khác bình yên hơn xưa.  Nhưng những mảnh ghép hương tình cũ xưa kia, ắt hẳn chẳng ai quên bao giờ, chỉ là nó có đủ sâu để khiến họ bất giác nhớ về trên đường lái xe đi làm mọi hôm, hay lại hiện về trong giấc mơ của một buổi chiều chủ nhật nắng vàng nào hay không thôi. 

    Tôi cũng vậy, tim vẫn nhẹ rung lên mỗi khi nghe đến cái tên của người từng thủ thỉ bên tay mình nhiều đêm, hay đôi lúc vẫn nhớ lắm đôi bàn tay to đầy vết chai sạn đã hứa cùng mình chống lại cả thế giới. Nhưng biết sao được, mình yêu nhau xong rồi mà.  

    Mai đây sẽ có người viết tiếp câu chuyện cuộc đời của tôi, của anh, của từng người chúng ta. Giấc mơ gia đình của anh sẽ thành thật, giấc mơ kiếm tiển của em cũng thế, nhưng ta không còn nhau. Chúc anh, mãi an yên và hạnh phúc. Chúc em, sớm ngày được người khác chở che, chúc chúng ta, trưởng thành hơn mỗi phút giây, và lại yêu thêm người khác nhé.



    Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về ?
Diabetes Victoria Vùng: Carlton. Phone: 0413 642 895
Xem thêm

Article sourced from BLOGRADIO.

Original source can be found here: https://blogradio.vn/minh-yeu-nhau-xong-roi-nw250193.html


Để lại Tên và mobile, chúng tôi sẽ tìm cho bạn những nhà cung cấp dịch vụ tốt nhất.

TÌM DỊCH VỤ

print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array); print_r(Array);